Nhìn lại, này là một cành cây, đầu nguồn đến từ một cây đại thụ trong thung lũng.
Yêu Thụ!
- A!
Người trẻ tuổi kia lớn tiếng kêu gọi, cành cây đâm vào trong vết thương của hắn, không ngừng hấp thu tinh khí của hắn.
Thực lực của Yêu Thụ vốn cực kỳ cường đại, dù cho hắn ở thời kỳ toàn thịnh bị quấn trúng cũng phải bỏ ra cái giá rất lớn mới có thể thoát, hiện tại bị thương nặng nào còn có sức phản kháng?
Thân thể hắn lấy tốc độ mà mắt thường có thể thấy được khô quắt xuống, đó là huyết nhục bị Yêu Thụ hấp thu, ở trong đó ẩn chứa sinh mệnh tinh khí của võ giả.
- Yêu Thụ, ngươi dám!
Lang gia lão giả cũng không kịp đánh Lăng Hàn, vội quơ đao chém qua.
Thực lực của hắn rất mạnh, chống lại Lăng Hàn không hề có chiến tích, đó là bởi vì thể phách của Lăng Hàn quá phi nhân loại, nhưng Yêu Thụ không phải Lăng Hàn, bị phách qua mấy chiêu, liền phải buông lỏng cành, lui trở lại.
Rễ của nó ở trong khe sâu, ở nơi đó chiến lực của nó mới là mạnh nhất.
Nhưng người trẻ tuổi kia vốn bị thương nặng, lại bị Yêu Thú hút một cái, gần như là xong đời, không chết cũng không xê xích gì nhiều.
- A!
Lão giả mới vừa ôm người trẻ tuổi, lại nghe phía sau truyền đến một tiếng hét thảm, nhìn lại, chỉ thấy một người trẻ tuổi khác bị Thủy Nhạn Ngọc xuyên thủng trái tim, khẳng định là bị chết hoàn toàn rồi.
Lão giả vừa tức vừa nộ, cả người phát run.
Kết quả này tuyệt không ở trong dự liệu của hắn, rõ ràng chỉ là một Sơn Hà Cảnh lại thêm một Phá Hư Cảnh mà thôi, sao sẽ là bọn họ bị thương nặng?
Thiên phú của hắn cũng không xuất chúng, vọt vào Sơn Hà Cảnh cũng đã dùng hết tiềm lực, nhưng gia tộc không tiếc giá lớn, cho hắn luyện hóa rất nhiều Sơn Hà Thạch, mục đích chính là để hắn ở tiểu cực vị gần như vô địch, thay gia tộc kiếm được càng nhiều Sơn Hà Thạch hơn.