Đương nhiên bọn họ c*̃ng không phải vô địch, gặp phải Yêu thú Sơn Hà Cảnh trung cực vị bọn họ chỉ có trốn, Thất Sát Trấn Hồn Thuật của Lăng Hàn c*̃ng không có hiệu quả chút nào, nhiều lắm chính là làm cho đối phương hơi đau nhói một cái.
Liên tiếp ba ngày, phía trước bọn hắn xuất hiện một hẻm núi.
Đây là con đường cần trải qua dẫn tới Xích Hồ, bọn họ lựa chọn chỗ đó làm chiến trường tiếp theo, là địa phương nhất định sẽ sản xuất Sơn Hà Thạch, hai bên đều là núi cao, che kín nguy hiểm, không thể vượt qua, bởi vậy nhất định phải đi hẻm núi này.
Có điều, hẻm núi này cũng chưa chắc quá an toàn, chỉ là dù sao cũng an toàn hơn mà thôi.
Muốn an toàn chân chính,vậy thì nên ra ngoài.
- Có người nói, trong hạp cốc này, sinh linh nguy hiểm nhất là một loại yêu thụ, bình thường ngụy trang bất động, chờ có con mồi trải qua mới đột nhiên làm khó dễ, một khi bị cành của nó cuốn lấy,vậy dù thực lực tiểu cực vị đỉnh cao c*̃ng rất khó tránh thoát.
Thủy Nhạn Ngọc nhắc nhở.
- Thủy gia tốt xấu gì cũng là thế lực ngũ lưu, trong nhà hẳn cho ngươi chút chuẩn bị đi?
Lăng Hàn hỏi.
Thủy Nhạn Ngọc gật gù nói:
- Hỏa Diễm Đạn, có lực sát thương rất lớn với yêu thụ, có điều, chỉ có ba viên.
- Trên thân yêu thụ có bảo bối gì không?
Lăng Hàn tràn đầy phấn khởi nói.
Thủy Nhạn Ngọc lườm một cái nói:
- Từ xưa tới nay chưa từng có ai đánh chủ ý hẻm núi này, đều là thông qua càng nhanh càng tốt, ngươi còn muốn phát tài ở chỗ này hay sao.
- Không được sao?
Lăng Hàn có chút thất vọng.
Thủy Nhạn Ngọc lắc đầu:
- Trên thân yêu thụ không có linh nhục, nhiều lắm là thân cây vô cùng cứng rắn, có thể dùng làm binh khí, nhưng nguồn tiêu thụ c*̃ng không quá tốt, bởi vì sẽ bị ngọn lửa khắc chế, có nhược điểm rõ ràng.