Lăng Hàn lạnh nhạt nói, ánh mắt đảo qua một nghìn tám trăm người còn dư lại, bị ánh mắt của hắn quét trúng, mỗi người đều không tự chủ được buông ánh mắt xuống, không dám nhìn thẳng.
Hắn rõ ràng không có Vương giả chi khí, nhưng vì cái gì có lực áp bách mạnh mẻ như vậy?
- Lên, tuyệt không thể để cho hắn nhẹ nhàng rời đi như vậy! Bằng không, mặt mũi của Tây Viện chúng ta để nơi nào?
- Không tiếc bất cứ giá nào, lưu hắn lại!
Học sinh của Tây Phân Viện không ngừng xông tới, người người phấn đấu quên mình.
Đây không phải tử đấu, Lăng Hàn lại ngoan tâm cũng không có khả năng đánh chết đánh tàn phế bọn họ, bởi vậy bọn họ cũng ít rất nhiều cố kỵ, kích phát ra huyết dũng, muốn đánh cuồng đồ kia một trận.
Đáng tiếc, cừu nhiều hơn nữa cũng không thể là đối thủ của Hùng Sư. Huống chi bọn họ ở trước mặt Lăng Hàn ngay cả dê cừu cũng không tính.
Lăng Hàn tiện tay oanh qua một quyền, đoàn người giống như thiên nữ tán hoa, thình thịch, lập tức liền có mười mấy người bị đánh bay, thoạt nhìn dễ dàng, không có một chút xíu độ khó.
- Cổ sư huynh, xem ngươi!
Tất cả mọi người nhìn về phía một thiếu nhỉên vóc người thon gầy, như cây trúc vậy, cả người thực sự chỉ còn lại có xương bọc da.
Thiếu nhỉên này gật đầu, chợt hít một hơi, thình thịch, tay trái của hắn như bị bơm khí, nhất thời bành trướng, sau đó là cánh tay phải, thân người, hai bắp đùi, chỉ có đầu còn duy trì dáng dấp nguyên lai.
Trong nháy mắt, hắn từ một cây trúc biến thành Cự Nhân cao ba trượng, cơ thể đầy cơ bắp, phản xạ quang mang, như thoa một tầng dầu.
- Cổ sư huynh tu luyện Thôn Thiên Công không hoàn chỉnh, bình thường chỉ có chiến lực mười tám tinh, chỉ khi nào bạo phát, chiến lực có thể đạt tới hai mươi mốt tinh, thậm chí còn muốn vượt qua!