Trước đây tại sao không phát hiện, người này còn có da mặt dày như vậy?
- Theo ta đi!
Nàng lười nói nhảm với Lăng Hàn, bởi vì không muốn bị người này chọc giận.
Hai người ra cửa, Thủy Nhạn Ngọc vốn định đi ở phía trước, nhưng Lăng Hàn chấp nhất sóng vai với nàng, hơn nữa dựa vào rất gần.
- Sư tỷ, đừng quên, ra cửa chính là có rất nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm chúng ta!
Ngay lúc nàng nhịn không được muốn bão nổi, chỉ nghe Lăng Hàn góp ở bên tai nàng nhẹ giọng nói.
Nhiệt khí ấm áp phả vào mặt của nàng, nhất thời làm da thịt của nàng hiện lên một tầng đỏ ửng, mê người không gì sánh được.
Chưa từng có người nam nhân nào thân cận với nàng như thế, để cả người nàng nổi da gà, nghĩ lại lần trước bị Lăng Hàn tập ngực, trực tiếp để đại não nàng đình chỉ vận chuyển.
Trong lúc mơ mơ màng màng, nàng cũng không có ý thức được bị Lăng Hàn dắt tay, chỉ cảm thấy dưới chân như đạp mây.
- Đi đâu đây?
Thẳng đến ra cửa, bị Lăng Hàn hỏi một câu, nàng mới chợt tỉnh ngộ lại, vội vàng vùng thoát khỏi tay của Lăng Hàn.
Nàng hung tợn nhìn Lăng Hàn nói:
- Dù muốn giả trang thân thiết, cũng không cần phải nắm tay đi? Ngươi là cố ý!
- Vừa nãy ta thấy thủ hạ của Triệu Luân.
Lăng Hàn nói, hơi liếc mắt về phía sau.
- Ừ?
Thủy Nhạn Ngọc cả kinh, nàng thực sự là thất thần a.
- Đi!
Lăng Hàn lại nắm tay của Thủy Nhạn Ngọc, lúc này Thủy Nhạn Ngọc không có cự tuyệt, mặc hắn nắm, chỉ là mặt không thể khắc chế lại đỏ lên, quyến rũ sinh quang, làm khổ hạnh tăng cũng sẽ rối loạn tâm.
Lăng Hàn nhìn thoáng qua hậu phương, lộ ra tiếu ý, nếu như hắn quyết định làm một việc gì đó, nhất định sẽ làm đến tận thiện tận mỹ, Triệu Luân ngươi muốn xem? Vậy để cho ngươi thấy rõ, cho ngươi xem kích động.