- Có thể xứng với tứ tiểu thư, chí ít c*̃ng phải là công tử của thế lực nhất nhị lưu.
Lăng Hàn nói, đây cũng là một loại tỏ thái độ.
Tả Tướng rất hài lòng, người từ tiểu thế giới đến rất thông minh, chỉ cần hơi điểm nhẹ liền rõ ràng. Hắn dừng một chút nói:
- Mỗi cách mười năm, tam đại Hoàng Triều sẽ tiến hành một lần luận bàn, phân hai trận Phá Hư Cảnh và Sơn Hà Cảnh. Năm nay sẽ tiến hành luận bàn Phá Hư Cảnh, mỗi một quốc tất ra mười người, thay phiên thủ võ đài, ai có thể kiên trì đến cuối cùng, chính là thứ nhất.
Hắn liếc nhìn Lăng Hàn, lại nói:
- Ngươi thay Tả Tướng phủ xuất chiến a.
Dựa vào, rõ ràng là muốn mình xuất lực, vì sao còn một bộ là mình được ban ân?
Có điều, hiện tại hắn bị đánh nhãn mác của Tả Tướng phủ,vậy Tả Tướng muốn hắn làm việc, chẳng lẽ còn cần trưng cầu ý kiến của hắn hay sao? Phá Hư Cảnh nho nhỏ mà thôi!
- Vâng!
Lăng Hàn gật đầu.
- Có điều, việc này quan hệ đến thể điện của một quốc gia, ngay cả bổn tướng đề danh cũng chưa chắc nhất định sẽ thông qua.
Tả Tướng lại nói.
- Vì lẽ đó, ngươi còn phải đánh bại người cạnh tranh khác, mới có thể thu được vinh quang vì quốc gia xuất chiến.
- Vâng!
Lăng Hàn nói, thầm nghĩ nếu như trợ giúp Loạn Tinh Hoàng Triều đoạt được thứ nhất, có thể được ngợi khen hay không?
Nếu nói là thể diện của một quốc gia, vinh quang gì đó,vậy thu được thứ nhất ban thưởng sẽ không qua khó coi, có đúng hay không?
Nghĩ như vậy, Lăng Hàn liền có động lực.
- Đi thôi!
Tả Tướng phất phất tay.
Lăng Hàn ra hoa viên, chỉ thấy Hướng Thừa Duẫn đang ở cửa chờ, thời điểm chứng kiến Lăng Hàn, trong ánh mắt không khỏi toát ra hàn mang, nhưng còn không chờ hắn mở miệng, liền chợt rùng mình, lộ ra vẻ nghiêm nghị.