- Ta sẽ giết ngươi, lại tự sát, ngược lại ta bị Triệu Luân dây dưa đến không thể tả, vừa vặn giải thoát.
Thủy Nhạn Ngọc bình tĩnh nói, hiển nhiên ý nghĩ tự sát cũng không phải đột nhiên nhô ra.
Lăng Hàn đột nhiên bay lên ý tiếc thương, đến tột cùng nàng chán ghét Triệu Luân ra sao, mới sẽ làm một vưu vật như vậy dùng kết thúc sinh mệnh để cầu giải thoát?
Hắn suy nghĩ một chút nói:
- Được, ta đáp ứng ngươi. Có điều, không phải bởi vì uy h**p của ngươi, mà là ta cảm giác, yêu thích một người như thế nào đi nữa, cũng không nên dùng thủ đoạn ép buộc.
Thủy Nhạn Ngọc kinh ngạc, nàng nhìn Lăng Hàn thật sâu, mới gật gù nói:
- Cảm ơn ngươi!
Nguyên bản là một hồi giao dịch, nàng đương nhiên không cần phải cảm tạ, nhưng hiện tại không giống.
- Đúng rồi, Triệu Luân có danh thiên tài, còn là con trai đại tướng, tại sao ngươi chán ghét hắn như vậy?
Dù là Lăng Hàn c*̃ng có tâm bát quái a.
Thủy Nhạn Ngọc suy nghĩ một chút mới nói:
- Người này tâm cơ sâu nặng âm u, thời điểm đi cùng với hắn, thật giống như đi cùng một con rắn độc, khiến người ta không rét mà run. Đã từng có người ở sau lưng nói xấu hắn, vừa vặn bị hắn gặp được, nhưng hắn chỉ mỉm cười nói không ngại, nhưng ngày thứ hai, toàn gia người kia đều bị giết sạch.
Lăng Hàn không khỏi run lên, đây là tàn nhẫn thế nào? Chỉ nói xấu vài câu mà thôi, cần hạ độc thủ như vậy sao?
Có điều, người ta chỉ nói xấu vài câu liền như vậy, hắn "đoạt đồ ăn trước miệng hổ", đoạt ý trung nhân của người ta,vậy sẽ gặp phải trả thù thế nào?
- Sợ?
Thủy Nhạn Ngọc cười gằn.
- Quả thật có chút, dù sao thế lực của Triệu gia quá lớn, hiện tại ta không địch lại.
Lăng Hàn gật gù, đây không có gì phải xấu hổ, coi như Triệu đại tướng quân chỉ là đại năng Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị, nhưng so với hắn cao hơn bao nhiêu cảnh giới?