- Đúng, chỉnh chết hắn!
La Liệt đỏ mắt nói, đường đường La gia thiếu gia cư nhiên bị đánh đến quỳ rạp trên mặt đất nói chịu thua, đây là nhục nhã bực nào? Lăng Hàn không chết, hắn đêm không thể chợp mắt.
La Phách cười nhạt, chỉ bán đan còn chưa đủ để lấy mệnh Lăng Hàn, dù sao đối phương là thiên tài Tứ Tinh, cực kỳ hiếm thấy. Nhưng quy củ dù sao cũng là quy củ, có Thập Thất tộc gia đứng ra tạo áp lực, để việc nhỏ hóa lớn, liền có thể đuổi Lăng Hàn ra Xích Thiên Học Viện.
Mà không có Xích Thiên Học Viện làm chỗ dựa, một Phá Hư Cảnh từ Tiểu Thế Giới đi ra ngoài thì đáng là gì? Tùy tiện một cước liền g**t ch*t.
- Dám đoạt danh tiếng của ta, đây là đại giới!
Trong ánh mắt La Phách tản ra hàn mang, thứ nhất là Lăng Hàn, thứ hai là Mã Hưng, hai người kia hắn sẽ chỉnh chết.
Đáng trách, tuy thực lực Trình gia không bằng La gia, nhưng cũng không phải hắn nói chỉnh là có thể chỉnh, chỉ có thể bỏ qua Trình Hạo Phi.
La Liệt lại chỉ muốn chỉnh chết Lăng Hàn thôi, hắn cười nhạt, đã không kịp chờ đợi mà muốn nhìn thấy đại cừu nhân bị hắn dẫm nát dưới chân.
...
Lăng Hàn trở lại học viện, vừa vặn Lệ Vi Vi và Quý Vân Nhi dắt tay nhau mà đến, nhóm nguyên liệu đầu đã bán hết, tổng cộng bán ba mươi sáu khối Chân Nguyên Thạch, Lăng Hàn cầm phân nửa mười tám khối, Lệ Vi Vi và Quý Vân Nhi chia đều chín khối.
Kỳ thực này đã coi như một khoản tiền lớn, phải biết dù Lăng Hàn và Quý Vân Nhi đều là thiên kiêu trước ba trong tân sinh, nhưng từng tháng chỉ được học viện ban cho hai khối, có thể thấy được nó trân quý.
Lệ Vi Vi vui không thôi, tuy nàng tuyệt đối không thiếu chín khối Chân Nguyên Thạch, nhưng này là nàng bằng năng lực của mình kiếm ra, để cho nàng vui mừng không ngớt.