Từ trước đến nay hắn là người kính ta một thước, ta kính người một trượng, nhưng nếu bị người chọc tới trên đầu, thì tuyệt đối không bỏ qua.
- Hanh, rắm thí!
Huynh đệ La gia cũng tới, bọn họ tự nhiên chẳng thèm đi lấy lòng Lăng Hàn, trong ánh mắt của hai huynh đệ đều phun lửa.
Ai có thể nghĩ tới, một con kiến hôi của Tiểu Thế Giới cư nhiên có thể đoạt thứ nhất của lần khảo hạch này chứ?
- Hắc! Hắc! Hắc!
Đột nhiên La Phách ngửa mặt lên trời huýt sáo vài tiếng, ý nhằm vào quá rõ ràng.
- La sư huynh, ngươi đây là ý gì?
Có người hỏi.
Tuy La Phách rất mạnh, nhưng thực lực của La gia ở Hoàng Đô lại không coi là đứng đầu, tự nhiên có người dám cãi lại hắn.
- Các ngươi còn không biết, Lăng Hàn Lăng sư huynh này, hắc hắc, hơn mười ngày trước mới vừa từ Tiểu Thế Giới phi thăng lên!
La Phách nói ra một "đại bí mật".
- Cái gì!
Tất cả mọi người kinh hô, con kiến hôi từ Tiểu Thế Giới tới?
Nhất thời, có rất nhiều người lộ ra vẻ chán ghét, dân đen như vậy há có tư cách để cho mình lấy lễ tương giao? Nhưng có chút người lại lộ ra biểu tình kính phục, người từ Tiểu Thế Giới tới cũng có thể yêu nghiệt như thế, quá không dễ dàng.
Các thái độ xuất hiện hai loại cực đoan, đây là quan nhỉệm thâm căn cố đế, có vài người cho rằng Tiểu Thế Giới quá nguyên thủy, coi thường một trăm lần.
- Lăng Hàn!
La Phách không khỏi cười to, hắn chỉ một ngón tay.
- Đã quên ngày hôm qua ta nói sao? Có dám luận bàn với ta một chút không?
- Luận bàn, ngươi dựa vào cái gì luận bàn với ta, ngươi có tư cách gì luận bàn với ta sao?
Tuy Lăng Hàn không phải người tham mộ hư vinh, nhưng đối với La Phách tự nhiên không có hảo cảm, không cho đối phương chút mặt mũi nào.