- Quả thực họ Ngả, gọi Ngả Tùng.
Trương Đức Mãn gật đầu nói.
- Ngay cả mặt mũi của Ngả gia cũng không bán, tê!
- Tuyệt không thể chọc con mèo kia!
Tất cả mọi người rùng mình, cảm thấy con mèo kia không thể chọc, đánh một tát cũng thảm như vậy, nếu làm rụng một cọng lông, như vậy sẽ thảm thành cái dạng gì?
Phần lớn người tiến vào ký túc xá do học viện an bài, nhưng có bộ phận chỉ dạo qua một vòng, buổi tối sẽ về nhà mình. Như đám người Lệ Vi Vi, có tới học viện hay không tự nhiên là xem tâm tình.
Lăng Hàn rốt cục có nhà của mình, Xích Thiên Học Viện rất lớn, mỗi người đều có một gian tiểu viện độc lập, tuy không tính lớn, nhưng có viện, có phòng khách, có ngọa thất, có thể nói là chim sẻ tuy nhỏ, nhưng ngũ tạng đều đủ.
Hắn hết sức hài lòng, ngồi vào chỗ của mình một lúc, hắn bắt đầu tự hỏi an bài kế tiếp.
Kiếm tiền!
Hắn minh xác một mục tiêu, dĩ nhiên không phải vàng bạc, mà là Chân Nguyên Thạch. Đây là đồng tiền mạnh của Thần giới, tựa như Nguyên Tinh ở Tiểu Thế Giới.
Có tiền, mới có thể mua được các loại tài nguyên.
Làm sao kiếm tiền?
Lăng Hàn vuốt cằm, bất tri bất giác lấy thực vật trong Hắc Tháp ra, bắt đầu nấu ăn. Mấy ngày hôm trước hắn ở trong phủ Tả Tướng, nên rất khiêm tốn, một mực bế quan, hiện tại ở đây là địa bàn của hắn, để tâm thần của hắn thoáng buông lỏng rất nhiều.
Ở cùng Hổ Nữu thời gian dài, hắn không có việc gì sẽ nghĩ tới ăn.
Ai, không biết hiện tại đám người Hổ Nữu, phụ mẫu, Hách Liên Tầm Tuyết, nhi tử như thế nào.
Ân, thực vật trong Hắc Tháp có thể lấy ra bán hay không?
Nếu như có thể, lấy mỹ vị của thức ăn trong Hắc Tháp, dù cho Thần Linh cũng sẽ ch** n**c miếng. Dù sao, Thần Linh cũng chỉ là thực lực mạnh một chút, cũng không phải khổ tu sĩ thanh tâm quả dục.