Từ Phá Hư Cảnh bắt đầu, võ giả tu thần hồn, đây là chuẩn bị cho tiến lên Thần Cấp, mà như đám người Lệ Vi Vi, từ nhỏ lấy các loại bảo vật dưỡng hồn, thần hồn tự nhiên mạnh mẻ và kiên trì không gì sánh được.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Lệ Vi Vi không coi trọng Lăng Hàn, song phương khởi bước kém quá xa. Lăng Hàn có thể đi qua ba tầng trước, nhưng muốn đạt được thành tích tốt khó như lên trời.
Các thế lực lớn nội tình cường đại đến trình độ nào, chủ yếu thể hiện ở trên cửa ải này. Như Lệ Vi Vi, sở dĩ ngã xuống ở tầng thứ năm, không phải thần hồn của nàng không đủ cường đại, thiên phú không tốt, mà là kinh nghiệm thực chiến quá ít.
Lăng Hàn mỉm cười, thần hồn của hắn sẽ thua thế hệ trẻ của Loạn Tinh Hoàng Triều sao?
Lăng Hàn nhìn khối ngọc bài kia, tâm niệm vừa động, tinh thần lực xung kích ra, đánh về phía ngọc bài.
Đây là lực lượng thần hồn.
Thần hồn lớn mạnh đến trình độ nhất định, một niệm có thể dẫn động Thiên Địa quy tắc, ngay cả tinh cầu khổng lồ cũng có thể đánh nát! Dĩ nhiên, đây là cường giả Sáng Thế cảnh mới có thể làm được, Lăng Hàn cách bước này còn không biết xa bao nhiêu.
Ba, ngọc bài lập tức mở tung.
Lăng Hàn mỉm cười, hắn cách một niệm diệt tinh cầu còn xa lắm, nhưng muốn đánh nát một khối ngọc bài thì có khó khăn gì? Hơn nữa, hắn chỉ là tùy ý một kích, còn chưa dùng tới Kiếm Tâm, bằng không thần hồn sẽ càng thêm đáng sợ.
Đây là bởi vì hắn uống qua Luân Hồi Trà, dù chỉ một ngụm, nhưng bây giờ thần hồn mạnh tuyệt không yếu hơn Phá Hư Cảnh nào của thế gian.
- Ta còn không có nói ngươi có thể ở trong cự ly nào xuất thủ a.
Khí Linh đột nhiên mở miệng.