Một người khác đương nhiên là La Phách, người này ngược lại cũng xứng danh, vóc người khôi ngô như một vị Bá Vương, mà khí thế thì càng thêm kinh người, có từng vòng thần quang diệu động, phảng phất như con trai của Thần.
- Xin chào tứ tiểu thư!
Anh em nhà họ La đồng thời hành lễ với Lệ Vi Vi.
Lệ Vi Vi gật gù, nàng là con gái của Tả Tướng, đời sau Hào Môn ở Hoàng Đô có thể đứng ngang hàng với nàng là đếm được trên đầu ngón tay.
La Phách lại nhìn lại Lăng Hàn, lạnh nhạt nói:
- Vị này chính là Lăng huynh từ Tiểu Thế Giới đến sao?
- Ta là Lăng Hàn.
Lăng Hàn vô cùng bình tĩnh nói.
- Xá đệ nhận được ngươi chỉ giáo?
La Phách uy nghiêm đáng sợ nói, trong ánh mắt nhảy lên lửa giận. Tuy La gia không phải Hào Môn cao cấp nhất Hoàng Đô, nhưng càng không phải tiện dân của Tiểu Thế Giới có khả năng nhục nhã.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
- Dễ như ăn cháo, không cần khách khí.
Sát!
Anh em nhà họ La đều giận không nhịn nổi, bọn họ căn bản không có ý cảm tạ a, La Phách rõ ràng là đang nói mát, nhưng ngươi lại coi là thật. La Phách không khỏi hừ một tiếng nói:
- Ai cũng không thể nhục người của La gia ta!
Hắn vốn còn muốn ở trong lời nói chèn ép Lăng Hàn, không nghĩ tới Lăng Hàn căn bản không theo lẽ thường an bài, để hắn như đánh vào bông, ngược lại thành mình không dễ chịu.
Bởi vậy, hắn trực tiếp lộ ra hung tướng.
- Há, muốn đánh sao?
Lăng Hàn cười nói, trong Phá Hư Cảnh hắn còn thật không có sợ ai, dù cho là nữ hoàng của Loạn Tinh Hoàng Triều, nếu ép cảnh giới về Phá Hư Cảnh, nhìn hắn còn không trấn áp đối phương.
- Đánh a đánh a!
Lệ Vi Vi e sợ cho thiên hạ không loạn, lập tức ở một bên vung vẩy hai tay.