- Đã như vậy, còn không mau quỳ xuống!
Lăng Hàn đột nhiên lên giọng.
La Liệt bị doạ đến sững sờ, suýt chút nữa quỳ xuống, may là đột nhiên phản ứng, đúng lúc phanh lại.
Hắn con mẹ nó, đây là hai việc khác nhau a? Tại sao ta phải quỳ?
La Liệt tỉnh ngộ lại, tại sao mình phải theo dòng suy nghĩ của Lăng Hàn chứ? Hắn vù vù th* d*c, hai mắt muốn phun ra lửa, đường đường La gia thiếu gia, lại bị một tiện dân của Tiểu Thế Giới nắm mũi dẫn đi!
Hắn từ trong không gian linh khí lấy ra một thanh kiếm, lập ở trước ngực nói:
- Chúc mừng ngươi, thành công làm tức giận ta, ta sẽ hảo hảo giáo huấn ngươi, để ngươi biết nơi này không phải là Tiểu Thế Giới, lấy chút thực lực của ngươi, chỉ xứng kẹp chặt đuôi làm cháu trai!
Lệ Vi Vi c*̃ng rất không thích, bảo ngươi tới đánh nhau, ngươi kỷ kỷ méo mó cái gì? Có điều, hai người rốt cục muốn đánh rồi, nàng liền ném mọi sự qua sau đầu.
Nàng cũng không có nói cho La Liệt kỳ thực Lăng Hàn là khai thiên tới, chỉ hời hợt nói một câu, đối phương là từ Tiểu Thế Giới đến, bằng không tin tưởng đối phương tất nhiên không dám giao thủ với Lăng Hàn.
Ở trong mắt nàng, hi vọng ra tay chân chính cũng không phải La Liệt, mà là ca ca của hắn La Phách, một trong tam đại cao thủ trẻ tuổi của Hoàng Đô!
Không liên quan, La Liệt bại, La gia mất mặt, La Phách còn có thể ngồi xem sao?
Từ điểm đó mà xem, kỳ thực Lệ Vi Vi cũng rất giảng quy củ, bằng không nàng muốn chỉnh một Phá Hư Cảnh còn không đơn giản, Tả Tướng phủ còn thiếu cao thủ. Nhưng tương tự c*̃ng có thể thấy được, nàng c*̃ng rất kiêu ngạo, xem thường dùng thân phận địa vị áp chế Lăng Hàn.