Ai cũng biết, nửa năm trước Đinh Bình thức tỉnh linh căn, nhưng là phế linh căn, căn bản không thể tu luyện. Thời đại này, chỉ là khí lực lớn thì có ích lợi gì?
Vì thế đại lão gia tộc đã thảo luận rất lâu, kết quả ở mấy ngày nay đi ra, phế bỏ thân phận người thừa kế của Đinh Bình, mà Đinh gia thế hệ trẻ tuổi nhiều như vậy, Phượng Hoàng rụng lông không bằng gà, còn cần kính nể sao?
Ánh mắt của Đinh Bình đảo qua, hừ một tiếng nói:
- Các ngươi đây là thái độ gì?
- Thái độ gì?
Một tên thủ vệ âm thanh quái dị nói.
- Đinh đại thiếu, ngươi cần chúng ta dùng thái độ gì? Không qua mấy ngày, địa vị của ngươi ngay cả nô bộc cũng không bằng, vì lẽ đó, thừa dịp mấy ngày nay, hảo hảo hưởng thụ vinh quang cuối cùng của ngươi đi!
- Làm càn!
Đinh Bình giương cao tay, đùng, chính là một bạt tai quất tới.
Thủ vệ kia chỉ là Luyện Thể Cảnh mà thôi, làm sao chặn được? Nhất thời bị đánh chặt chẽ vững vàng. Hắn một tay che mặt, không khỏi kích chỉ Đinh Bình nói:
- Ngươi dám đánh ta?
- Đánh không được sao? Chỉ cần Đinh Bình ta một ngày là thiếu chủ của Đinh gia, liền có thể dạy ngươi làm nô tài thế nào!
Đinh Bình lạnh lùng nói.
- Khà khà, Bình tộc huynh uy phong thật to a!
Đúng lúc này, chỉ thấy một thiếu niên từ trong phủ đi ra.
- Đinh Phi Văn!
Ánh mắt của Đinh Bình đảo qua, nhất thời muốn phun ra lửa.
Ở nửa năm trước, tộc đệ này vẫn một mực Bình ca Bình ca, ở bên cạnh hắn vòng tới vòng lui, đập hết nịnh nọt. Nhưng vừa phát hiện hắn là phế linh căn, thái độ lập tức xoay 180 độ, không chỉ hoàn toàn mất đi kính ý với hắn, còn mọi cách chửi bới hắn.
Mười phần tiểu nhân.
- Ha ha ha!
Đinh Phi Văn cười to, hắn cũng không phải là một người, bên người còn có một mỹ nhân, chỉ mười bốn, mười lăm tuổi, vóc người đã ph*t d*c tương đối tốt, lồi lõm chập trùng rõ ràng, vô cùng cảm động.