- Ngươi, ngươi là…
Hắn kinh hô, thật giống như bị dọa sợ rồi, trong giọng nói kinh hoảng không nói ra được.
- Còn chưa cút?
Mã Đa Bảo trách mắng.
- Vâng! Vâng!
Đệ Tam Sát Trận rắm c*̃ng không dám thả một cái, thật quay đầu bỏ chạy, trong nháy mắt liền biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Cái này!
Đệ Tam Sát Trận a, có thể giết Phá Hư, thiên địa hình thành, làm sao có khả năng bị người doạ chạy?
Chẳng lẽ Mã Đa Bảo còn có thân phận khác? Đệ Tam Sát Trận nhận ra được, sau đó liền bị doạ chạy.
- Hừ, lúc giao thủ với bọn ta, còn dám phân tâm?
Bọn người Ngũ Cao Nguyên cười gằn, đồng loạt ra tay.
Ầm!
Mã Đa Bảo bị ánh sáng vô tận nhấn chìm, ở trong đối kháng cường độ cao, sao có thể phân tâm chứ?
Bọn người Ngũ Cao Nguyên lộ ra nụ cười, tuy Đệ Tam Sát Trận bị doạ chạy, nhưng nếu có thể giết Mã Đa Bảo, hoặc để hắn chí ít chịu trọng thương, vậy cũng hoàn toàn có giá trị.
Ánh sáng tan hết, Mã Đa Bảo ngạo nhiên mà đứng, không mất một sợi tóc, nếu phải nói rõ, thì chính là long bào trên người hắn có vài chỗ tổn hại, cho thấy vừa nãy hắn xác thực bị oanh kích, chỉ là không có thương tổn được da thịt của hắn.
- Cái gì!
Bọn người Ngũ Cao Nguyên kinh ngạc thốt lên.
Cái này là tình huống thế nào, bọn họ nắm giữ sức chiến đấu Phá Hư mười tám tinh, bị bọn họ đánh trúng, dù Phá Hư hai mươi tinh thì đã làm sao, cũng bị trọng thương như thường, thậm chí đánh giết.
- Ngươi, thể phách của ngươi…
Trác Kỳ Phương phản ứng lại.
- Đạt đến trân kim cấp mười!
Phốc!
Tất cả mọi người phun ra ngoài, trước đó thể phách đáng sợ của Lăng Hàn đã khiến người ta có bóng ma trong lòng, mà Lăng Hàn còn chỉ là thể phách b**n th**, sức chiến đấu hoàn toàn có thể bỏ qua không tính.