Mã Đa Bảo lộ ra vẻ không hiểu, ngũ tông chỉ dựa vào số lượng Phá Hư Cảnh, cái gọi là kiến nhiều cắn chết voi, nhiều người lực lượng lớn. Bất quá, hắn tự nhiên không sợ, ngoại trừ hắn ra, ai cũng không biết thực lực của hắn đến tột cùng cường đại đến mức nào.
Hiện tại ngũ tông buông tha ưu thế trên nhân số, muốn đơn đấu với bọn họ, đây quả thực là ngốc đến đáng thương!
Trong đó đến cùng có nguyên do gì?
Lão giả kia lại giơ lên một ngón tay, cười nói:
- Bất quá, chúng ta có một điều kiện hạn chế!
Đây mới là trọng điểm sao?
- Đó chính là Bệ Hạ không thể tham chiến!
Mã Đa Bảo không thể tham chiến, đây quả thật là khiến Tử Nguyệt Hoàng Triều thiếu một chiến lực siêu cấp, nhưng vấn đề là Bát Vương hầu như vô địch, cho tới bây giờ, ngoại trừ Ngân Sắc Tri Chu, còn có Dực Song Song, hẳn không có ai vượt qua chiến lực Phá Hư 15 tinh ah?
Dù cho ngũ tông có thể tìm tới 2 tôn, tính Bát Vương thua 2 trận, vậy không phải có thể bảo đảm thắng sáu trận sao?
Cổ quái!
- Có dám không?
Lão giả kia khích tướng.
Mã Đa Bảo hơi trầm ngâm, liền gật đầu nói:
- Được, trẫm tiếp đổ ước!
Dù sao đối phương cũng có hơn trăm Phá Hư Cảnh, chỉ cần chạy thoát mấy cái, lại phá hư thiên hạ, đủ khiến quốc lực giảm mạnh. Bởi vậy, có thể bất chiến mà thắng, đây là thượng sách.
Lão giả kia cười ha hả:
- Đã như vậy, trận đầu liền do chúng ta phái người lên sân khấu, kế tiếp thay phiên, trao đổi như vậy, Bệ Hạ thấy được không?
- Ân!
Mã Đa Bảo đồng ý.
- An Vân, trận đầu do ngươi xuất chiến.
Lão giả kia nói.
- Vâng!
Kiếm Vương đáp ứng một tiếng, thân hình bay lên không, dừng ở trên đỉnh núi nói.