Nhưng hắn lập tức cười nói:
- Có điều, so với lần trước, ta có thể chứa đựng quốc thế chí ít tăng lên hai lần, có ba phần mười nắm chắc có thể khai thiên!
Mới ba phần mười!
Lăng Hàn kinh ngạc, một là bởi vì thực lực của Mã Đa Bảo, sức chiến đấu của đối phương tuyệt đối vượt qua mười lăm tinh, thể phách c*̃ng đạt đến trân kim cấp mười, chuyện này quả thật là vô địch thiên hạ.
Nhưng thực lực và thể phách như vậy, lại thêm quốc thế gia trì, chỉ có ba phần mười nắm chắc khai thiên, cái này càng kinh người.
Nếu như hắn thì sao?
Lăng Hàn hỏi mình, chỉ cần cảnh giới của hắn bước vào Phá Hư Cảnh, vậy thể phách của hắn có thể đạt đến cấp độ Thần thiết, có thể chứa đựng quốc thế vượt xa Mã Đa Bảo.
Mà sức chiến đấu của bản thân hắn c*̃ng không thua kém, hai người so sánh, xác suất hắn khai thiên lại cao bao nhiêu?
- Mã huynh, nếu sự không thể làm, không bằng giao cho ta …
Lăng Hàn nhìn trời làm một tư thế cắt chém.
Khai thiên không phải đùa giỡn, thiên địa có linh, chính là một cá thể độc lập, phàm là như vậy đều sẽ không đồng ý hòa vào trong cá thể mới, dù cho đây là một lần tăng lên.
Có câu thà làm đầu gà cũng không làm đuôi trâu, đúng là đạo lý này.
Khai thiên thành công thì thôi, vạn nhất thất bại thì sao? Tuyệt đối sẽ bị thiên địa ghi hận, trời đánh ngũ lôi. Bằng không năm xưa Tử Nguyệt vương triều sao có khả năng diệt vong, cùng lắm qua mấy năm lại mở, nói không chắc một lần nào đó sẽ thành công.
Bọn họ vừa ngủ chính là mấy trăm ngàn năm, nói không chắc có dụng ý tránh né thiên địa phản phệ.
Mã Đa Bảo lắc đầu nói:
- Thời gian của chúng ta không nhiều, nếu như chờ mặt trên có động tác, chúng ta sẽ bị động.