- Tôn giá, ngươi quá bá đạo!
Yêu Xà Vương lãnh đạm nói, thật cho rằng hắn sợ sao?
Dực Song Song cười ha ha nói:
- Bổn cô nương từ trước đến giờ bá đạo, ngươi thấy ngứa mắt sao? Có bản lĩnh đến đánh bổn cô nương, xem bổn cô nương làm sao trừng trị ngươi!
Yêu Xà Vương tức giận đến phát run, nữ nhân này c*̃ng quá th* t*c, hắn không để ý tới nữa, mà đưa tay tóm tới Lăng Hàn. Nếu không giết được tên yêu nghiệt này, vậy thì bắt, mang về trấn áp lại.
Thể phách như vậy, hoàn toàn là một viên nhân đan, luyện hóa ra khẳng định là đại bổ.
- Làm càn!
Một bàn tay nhỏ đánh ra, phóng to vô hạn, chặn lại bàn tay lớn của Yêu Xà Vương, oành, hai người va chạm, nhất thời hình thành một gợn sóng mà mắt trần có thể thấy, ầm ầm quyển xuống.
Ong ong ong, Hoàng Đô phía dưới lập tức có một lồng ánh sáng hình bán cầu xuất hiện, ở dưới luồng rung động này run rẩy muốn hủy diệt, đùng đùng đùng… có vài chỗ nứt ra, sóng trùng kích tạo thành phá hoại lớn.
Cũng còn tốt, có lồng ánh sáng kia tồn tại, Hoàng Đô chỉ bị xung kích, bằng không sẽ bị san thành bình địa.
Phá Hư Cảnh quá mạnh mẽ!
Giữa bầu trời, trên chiến hạm c*̃ng có lồng ánh sáng phát sáng, thân thuyền loạng choà loạng choạng, thật giống như ở trong nước, bị cuộn sóng ảnh hưởng.
- Dực Song Song, đừng đánh hắn ở đây, Hoàng Đô của ta chịu không nổi!
Lăng Hàn kêu lên, kỳ thực lồng ánh sáng phòng ngự vừa nãy là do hư ảnh Hắc Tháp trên Hoàng Đô kia hình thành.
Đây là diệu dụng của quốc thế.
Nếu có thể nhất thống toàn bộ tứ vực, vậy hình thành phòng ngự phỏng chừng ngay cả Yêu Xà Vương c*̃ng oanh không phá.
Thân hình của Dực Song Song lóe lên, đã đạp bước ở trong thiên không, nàng bất mãn vuốt tóc nói: