Mặc Nguyên bình tĩnh lại nói:
- Xem ra, trận chiến này không thể tránh khỏi? Hách Liên Vương, ngươi phải nghĩ rõ ràng, có khả năng sẽ khiến Tây Hải và Bắc Hải đại chiến!
- Ha ha, ngươi còn không đại biểu được Tây Hải!
Hách Liên Dung lãnh đạm nói.
Muốn chết!
Mặc Nguyên cuối cùng phát điên, khí huyết thiêu đốt, phát ra uy thế vô tận.
Hắn đã bước vào tuổi già, khí huyết không thể tránh khỏi suy yếu, tuy cảnh giới vẫn còn, nhưng sức chiến đấu đã theo không kịp cảnh giới, nhiều nhất chỉ có tám tinh. Bởi vậy, muốn chiến đối thủ như Hách Liên Dung, hắn nhất định phải thiêu đốt khí huyết, để sức chiến đấu thăng hoa, khôi phục uy năng năm đó.
- Mặc đại nhân, ngươi chạy đến Bắc Hải chúng ta còn muốn làm dữ sao?
Tiên Vu Thông c*̃ng đứng ra, bày ra tư thế muốn kề vai chiến đấu với Hách Liên Dung.
- Ha ha, đây là ân oán giữa Mặc gia và Hách Liên gia, Tiên Vu đại nhân hà tất nhúng tay?
Văn Nhân Kiệt đưa tay chặn lại, ngăn cản Tiên Vu Thông, nói rõ ta sẽ không ngồi xem.
Dưới cái nhìn của hắn, Mặc Nguyên có thể g**t ch*t Hách Liên Dung là tốt nhất, nếu như không thể, liều lưỡng bại câu thương c*̃ng không tệ, hắn lại ra tay thu thập tàn cục, suy tính Tiên Vu Thông cũng không cách nào ngăn cản hắn.
Vì lẽ đó, hắn nhất định phải để cuộc chiến này tiến hành, nhân cơ hội này g**t ch*t Tiên Vu Thông c*̃ng không tệ, ngược lại chỉ cần Hách Liên Dung, Tiên Vu Thông chết một người, Bắc Hải liền không ai có thể ngăn cản được dã tâm thống nhất của hắn.
Tiên Vu Thông tự nhiên đoán ra dụng ý của Văn Nhân Kiệt, nhưng đoán được là một chuyện, làm sao hóa giải là một chuyện. Mặc Nguyên hiển nhiên đang giận dữ, quyết tâm muốn giết Lăng Hàn, thật rất khó hóa giải.