Hách Liên Thiên Vân khiếp sợ nói:
- Ngươi cái quái vật này, lại để thiên địa không dung! Không không không, ngươi thật có khả năng uy h**p được vùng thế giới này, mới sẽ làm thiên địa giao cảm, muốn dẫn ra lôi kiếp g**t ch*t ngươi!
Sắc mặt của Lăng Hàn tối sầm lại, bị một lão quái vật không biết sống bao nhiêu vạn năm trước chỉ vào mặt nói quái vật, làm sao cũng để hắn rất khó chịu.
- Đến cùng bản tọa ngủ bao lâu, trên đời này lại xuất hiện người quái lạ như vậy!
Hách Liên Thiên Vân ôm đầu nói.
- Oa a a a, bản tọa còn muốn cứu vớt thiên hạ muôn dân, trở thành Chúa cứu thế, không nghĩ tới lại bị người cướp đoạt chuyện làm ăn! Dựa vào dựa vào dựa vào, tại sao bản tọa không tỉnh lại sớm hơn một chút!
- Nén bi thương!
Lăng Hàn nói.
- Nhà ta lại không có người chết, nén cái lông!
Hách Liên Thiên Vân tức giận nói.
Lăng Hàn không còn gì để nói, nghĩ đến năm đó con Á Long này c*̃ng là một con Long lưu manh, cái gọi là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, coi như hắn sống thêm đời thứ hai, cũng không thể sửa quá nhiều.
Chỉ có trời sinh lưu manh mới sẽ như vậy.
- Có điều, tiểu tử ngươi nhắc tới khai thiên, nói vậy cũng biết chân tướng Thần giới thanh toán.
Hách Liên Thiên Vân nghiêm nghị nói.
Lăng Hàn gật đầu:
- Năm đó ngươi không phá toái hư không thành Thần, là phát hiện Tỏa Thiên Đại Trận sao?
- Không sai, bản tọa vốn muốn tu luyện tới cực hạn, sau đó phá toái hư không hẳn không thành vấn đề, không nghĩ tới vẫn không địch lại.
Hách Liên Thiên Vân thở dài.
- May là bản tọa có chuẩn bị, tuy lúc đó bị trọng thương, nhưng vẫn chạy về được, cũng ở đây tọa hóa, nhưng đưa thần thức vào trong Long Nha, trong chết cầu sinh.