Lăng Hàn lắc đầu:
- Không được, con kia ít nhất có thể sánh ngang Thi Vương mười lăm mắt, phỏng chừng là nhân vật mạnh mẽ nhất Quỷ Long Quật này, cho nên mới trấn thủ khối Chân Long huyết thạch lớn như vậy, ngươi không chạy nhanh bằng nó.
- Không nên xem thường Nữu!
Hổ Nữu không phục, hai tay chống nạnh nói.
- Tốc độ của Nữu mới là nhanh nhất!
Vèo, nàng thân hóa lôi đình, chỉ trong nháy mắt liền xuất hiện ở nơi cực xa, lại lóe lên, lần này địa phương xuất hiện càng xa.
Lăng Hàn và Hách Liên Tầm Tuyết đồng thời lộ ra vẻ khiếp sợ, tốc độ như vậy để bọn họ cũng hít khói. Khóe miệng của bọn họ không khỏi co giật, mọi người đều học Lôi Động Cửu Thiên, nhưng sao tốc độ lại kém nhiều như vậy?
- Nữu là thiên tài!
Hổ Nữu lóe lên đã trở về, dào dạt đắc ý.
Lăng Hàn gật đầu nói:
- Tốc độ của ngươi thực có thể so với Phá Hư Cảnh, thậm chí nhanh hơn mấy phần!
- Vậy Nữu liền đi!
Hổ Nữu không sợ con Khiêu Tảo Vương (*bọ chét) kia chút nào.
Lăng Hàn lại suy nghĩ một chút, mới nói:
- Chút nữa ngươi tránh tên to xác kia xong, thì tới trước trăm dặm hội hợp.
- Được!
Hổ Nữu đáp ứng, vèo, liền b*n r* ngoài, đứng ở trước Khiêu Tảo Vương, lớn tiếng nói.
- Xú gia hỏa, tới bắt Nữu đi!
Khiêu Tảo Vương chỉ tùy ý liếc mắt, liền thu hồi ánh mắt, thật giống như đang ngủ say, không thèm để ý con giun dế kia.
Hổ Nữu giận dữ, lại dám không nhìn nàng, nàng cầm một khối xích thạch, lớn đến hoàn toàn che lại thân thể của nàng. Nàng hét lớn một tiếng, ném ra, trên tảng đá quấn quanh ánh chớp, vèo, tảng đá này như đạn pháo bắn tới Khiêu Tảo Vương.
Đùng!
Không đợi tảng đá đập đến, khí tức đáng sợ của Khiêu Tảo Vương liền làm tảng đá nổ tung, đạt đến độ cao như vậy, chỉ một tia khí tức cũng có thể nát Tinh Thần.