Lăng Hàn vẫn thích hợp để lộ ra một ít lá bài tẩy của mình, tỷ như Linh khí có thể thu vật còn sống, cái này ở Thần Giới c*̃ng rất hiếm thấy, nhưng không phải độc nhất vô nhị, hắn mới dám lộ tài, nhưng chỉ có người đáng tin tưởng nhất mới biết, Hắc Tháp không phải một không gian Thần khí đơn giản như vậy.
Lăng Kiến Tuyết đã nửa tuổi, man lực thình lình đã thẳng tiến Dũng Tuyền Cảnh, chuyện này quả thật hù chết người. Chờ hắn lớn hơn một chút nữa, mở ra linh căn tu luyện, phỏng chừng man lực đã bước vào Sinh Hoa, khởi điểm cao kinh người.
Đây là tổ huyết của hắn quá thuần hậu, ngay cả Hách Liên Tầm Tuyết cũng kém rất xa, mà Hải tộc lại coi trọng huyết mạch nhất, để Hách Liên Dung có kích động lập Lăng Kiến Tuyết thành Tộc trưởng đời sau của Hách Liên gia.
Đương nhiên điều này cũng có quan hệ tới Lăng Hàn chịu đập tài nguyên lên người con trai, cái gì Bảo Châu vạn năm, linh dịch cấp mười,… mỗi ngày tiểu tử này đều dùng chúng tắm rửa, nếu thể phách còn không thô bạo thì không có thiên lý.
Tiền đề tự nhiên là Lăng Kiến Tuyết có thể chịu đựng dược lực như vậy, đổi thành người khác dù cho có cha như vậy, cũng không chịu được cái phúc này.
- Lăng Hàn, Tầm Tuyết là minh châu sáng chói nhất của bộ tộc ta, đứa con đầu tiên của các ngươi nên kế thừa Hách Liên tộc, lấy họ Hách Liên a!
Hách Liên Dung quyết định "hoành đao đoạt ái", đứa nhỏ này thực sự quá ưu tú.
Lăng Hàn vội lắc đầu nói:
- Đây là nhi tử thứ nhất của con, tự nhiên phải mang họ Lăng!
- Bản vương đã gả minh châu sáng chói nhất của bổn tộc cho ngươi, muốn một cháu trai chẳng lẽ không được sao?
Hách Liên Dung mặt dầy nói, đây chính là thiên tài siêu cấp, thành tựu tương lai tuyệt đối sẽ vượt qua các đời tiền bối, thậm chí có khả năng đạt đến độ cao ngang hàng Hoàng tộc.