Từ Tu Nhiên và tứ đại thiên kiêu đều biến sắc, ai có thể nghĩ tới mới qua một chút thời gian, Lăng Hàn liền nắm giữ sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh?
- Lui, phỏng đoán sai lầm, nhất định phải thỉnh cầu Phá Hư Cảnh tự mình ra tay!
- Hơn nữa, ít nhất phải nắm giữ sức chiến đấu của Phá Hư ngũ tinh.
Tứ đại thiên kiêu lập tức bỏ chiến, nhờ Tuyệt Đao và pháp chỉ Phá Hư Cảnh hộ thân, cấp tốc lui lại.
Lăng Hàn đuổi một lúc liền từ bỏ, hiện tại trọng điểm là thu Tây Vực, còn ân oán với đám người Từ Tu Nhiên có thể lưu đến sau này thanh toán. Chỉ cần hắn bước vào Thiên Nhân Cảnh, những người này ai là đối thủ của hắn? Chờ hắn bước vào Phá Hư Cảnh, c*̃ng đồng dạng là vô địch.
Chờ lúc hắn trở lại, chỉ thấy Lôi Đình Chi Tử đã chạy, Hổ Nữu cũng không chịu thiệt, cho thấy thực lực đáng sợ, đây mới là yêu nghiệt mạnh nhất.
Trận chiến này kết thúc, liên quân Tây Vực tan tác, vài Hoá Thần Cảnh bị đánh giết, sức chiến đấu cao cấp bị suy yếu rất lớn.
Lưu lại Thạch Linh hiệp trợ đại quân tiếp tục chinh phạt, đám người Lăng Hàn và Hổ Nữu, Chư Toàn Nhi trở về Bắc Vực, Đông vực xâm lấn, tuy có thể bảo đảm Hoàng Đô không sao, nhưng thành trì mất đi sẽ ảnh hưởng Quốc Vận.
Bọn họ bước lên con đường quay về, tới ngày thứ ba, chỉ thấy một nam tử xuất hiện ở giữa đường, trước người bày một cái bàn, ngồi ở trên ghế thái sư, đang uống trà, dáng dấp thản nhiên tự đắc.
Giữa rừng núi hoang vắng, lại xuất hiện một trà khách, thản nhiên tự đắc, thấy thế nào cũng không bình thường.
Mấy người Lăng Hàn đều dừng lại, nhìn sang người kia.
Đây là một nam tử trơn bóng như ngọc, dáng dấp chừng ba mươi, tràn ngập mị lực của nam tử thành thục, tóc đen khoác trên vai, có vẻ hơi ph*ng đ*ng bất kham.