Hắn chỉ là Thiên Nhân tầng một, nhưng sức chiến đấu cao tới Thiên Nhân mười tinh, đầy đủ vượt chín tinh, quá kh*ng b*.
Chỉ mười mấy chiêu, trên người Lăng Hàn liền có rất nhiều vết thương, nhưng đối với thể phách và sức khôi phục mạnh mẽ của hắn, đây chỉ là chút lòng thành, tổn thương cũng như không.
Đúng lúc này, toàn thân Lăng Hàn lại phát lạnh, cảm ứng được nguy cơ lớn lao.
Lăng Hàn đột nhiên xoay người, chỉ thấy trong tay Đông Linh Nhi có thêm một quyển trục, chính là vật này để hắn sản sinh hàn ý, da đầu tê dại.
Đây là... pháp chỉ của Phá Hư Cảnh sao?
Ngoài nó ra, Lăng Hàn không nghĩ tới còn có món đồ gì có thể làm cho hắn sinh ra cảm giác nguy hiểm mạnh như thế.
Phá Hư, thiên hạ mạnh nhất, nghiền ép Thiên Nhân Cảnh không phải nhỏ tí tẹo.
- Hừ, ta có thể chém hắn!
Từ Tu Nhiên c*̃ng phát hiện, bất mãn nói.
- Mấy vị tôn trên đã nói, chuyến này nhiệm vụ duy nhất là chém giết người này!
Đông Linh Nhi lạnh lùng nói, cũng không cho Từ Tu Nhiên mặt mũi, nàng từ từ mở quyển sách ra, nhất thời, uy thế đáng sợ tịch quyển, làm cho tất cả mọi người đều sinh ra tâm ý hoảng sợ.
Phá Hư Cảnh, tồn tại Nhân đạo đỉnh cao, dù chỉ một tia khí thế cũng có thể làm cho thiên địa thất sắc.
Trong quyển sách, không ngừng có thần quang màu trắng tung bay, rõ ràng là Đông Linh Nhi triển khai, nhưng nàng phảng phất như không tồn tại, trong thiên địa chỉ còn sót lại cuốn sách này, đang truyền đạt ý chỉ của thiên địa.
Tuyệt đối là pháp chỉ của Phá Hư Cảnh!
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, Ngũ Đại Tông Môn cũng thật cam lòng, lại còn lấy ra một tấm pháp chỉ như vậy.
Phải biết, cái này không phải là sự tình Phá Hư Cảnh chịu tiêu hao tu vi bản thân liền viết được, tài liệu quý giá cỡ nào? Nếu không có da thú của Phá Hư Cảnh, làm sao chịu được ý chí của Phá Hư Cảnh? Nếu không có tinh huyết của Phá Hư Cảnh, làm sao có khả năng lưu lại dấu vết?