Tuy uy danh của Lôi Đình Chi Tử rất lớn, nhưng Lăng Hàn lại quan tâm Tiểu Kiếm Đế hơn, có người nói đối phương tu ra Kiếm Tâm, mà dù cho cách vực tường, Lăng Hàn c*̃ng có thể cảm nhận được kiếm ý mãnh liệt trên người đối phương, tựa hồ có thể xé ra vực tường.
Lăng Hàn bừng tỉnh, chẳng trách Tây Vực có thể đoàn kết nhanh như vậy, hóa ra là có Ngũ Đại Tông Môn nhúng tay.
- Lăng Hàn, ngươi cũng thật gan to bằng trời, lại dám lập quốc!
Từ Tu Nhiên lạnh lùng nói, trong tay hắn nắm Tuyệt Đao, trong tròng mắt có hình một cây đao, tinh khí thần nội liễm, tựa hồ lại cường đại hơn rất nhiều.
Lăng Hàn lạnh nhạt nói:
- Nếu không lập quốc, há có thể trốn thoát độc thủ của Ngũ Tông các ngươi?
Hiện tại hắn đã công nhiên đối lập với Ngũ Đại Tông Môn, tự nhiên c*̃ng không kiêng kỵ gì.
- Ăn nói linh tinh!
Đông Linh Nhi trách mắng, nàng phong hoa tuyệt đại, cũng không thua kém Thanh Phượng Thần Hậu, quần dài trắng như tuyết, da thịt non mịn, mi mục như họa, đẹp đến không gì tả nổi.
- Có phải ta ăn nói linh tinh hay không, trong lòng các ngươi rõ ràng!
Lăng Hàn hừ một tiếng.
Cổ Minh tiến lên một bước nói:
- Sớm biết ngươi sẽ chọn quả hồng mềm Tây Vực làm bàn đạp, vì lẽ đó năm người chúng ta tọa trấn ở đây, ngươi đừng hòng đi tới mảy may. Mà không ngại nói cho ngươi, bên Đông vực sẽ lập tức xuất binh đánh vào Bắc Vực, đánh tan căn cơ của ngươi!
Chư hùng Tây Vực nghe vậy, không khỏi lộ ra vẻ tức giận, lại gọi bọn họ là quả hồng mềm! Nhưng bọn họ không dám nói gì, Ngũ Đại Tông Môn quá mạnh mẽ, mà năm người này là đại biểu của thế hệ trẻ tuổi, ngay cả bọn họ cũng chỉ có thể cúi đầu xưng thần.
Lăng Hàn không chút hoang mang, Hoàng Đô có Dực Song Song tọa trấn, tự nhiên không chút sơ hở nào, hơn nữa chỉ cần không lập quốc, Đông vực đánh tới thì lại làm sao, chỉ có thể chiếm một thành một trì mà thôi, không cách nào cướp đoạt Quốc Vận của hắn, sau này lại đánh về là xong?