Trảm địch nhân ở trước mặt mọi người, nhất thời để hình tượng đế hoàng của Lăng Hàn thâm nhập lòng người, mà thời điểm tin tức truyền khắp Bắc Vực, hình tượng Thiết Huyết Đại Đế của hắn tự nhiên dựng lên vững vàng.
Lăng Hàn trở lại hoàng cung, đang muốn nghỉ ngơi một chút, nhưng đột nhiên cảnh giác, quát lên:
- Ai!
- Chà chà sách, năng lực nhận biết thật nhạy cảm, bổn cô nương chỉ hơi bất cẩn, toát ra một tia khí tức liền bị ngươi phát hiện.
Trong tiếng than thở, chỉ thấy một đại mỹ nhân vóc người xinh đẹp tóc đỏ đi ra, eo nhỏ chập chờn, cực kỳ mê người.
Đúng là Dực Song Song, đặc thù tóc đỏ quá rõ ràng.
- Ngươi…
Lăng Hàn lộ ra vẻ đề phòng, đây là một cường giả Phá Hư Cảnh, hơn nữa có khả năng là tồn tại cấp cao, coi như hắn dùng Hắc Tháp rót lực c*̃ng rất khó là đối thủ.
- Chà chà, ngươi đây là thái độ gì, không thích nhìn thấy bổn cô nương sao?
Dực Song Song tức giận nói.
- Bổn cô nương thấy ngươi có chút phiền phức, mới cố ý chạy tới trợ giúp ngươi.
- Ồ?
Lăng Hàn cười nói.
- Thật không nhìn ra ngươi lại là người tốt!
- Thiết, nếu không phải bổn cô nương cảm thấy ngươi đặc biệt quái lạ, mới chẳng muốn quản việc không đâu!
Dực Song Song vuốt cằm, suy nghĩ một chút mới nói,
- Còn có cô gái nhỏ kia, c*̃ng rất quái lạ, bổn cô nương nhất định phải thu nàng làm đồ đệ.
- Phi, Nữu mới không muốn đấy!
Hổ Nữu không biết từ nơi nào xông ra, nhìn Dực Song Song làm ngoáo ộp.
Lăng Hàn nhìn Hổ Nữu vung vung tay, nói:
- Há, ngươi dự định giúp ta thế nào?
- Hai phương diện, thứ nhất bổn cô nương có thể miễn cưỡng đáp ứng làm Thái thượng Thánh nữ hoàng gì đó, thứ hai, ngươi cái này cũng gọi quốc thế, thực sự là cười rớt răng!