Tiên Vu Thành vừa giận vừa sợ, luận sức chiến đấu chân thực Lăng Hàn tuyệt không phải đối thủ của hắn, kém ít nhất năm tinh, nhưng đối phương thắng ở thân pháp nhanh, lại có năng lực hồi phục kh*ng b*, để hắn đi c*̃ng đi không được, hao lại hao không nổi.
Lẽ nào, hắn thật phải khuất nhục mà trở thành tù nhân?
Tiên Vu Thành liều mạng, hắn là Bắc Hải Vương tộc, nếu như bị người bắt giữ, sau này còn có mặt mũi gặp người sao?
Cho đến lúc này, hắn cũng không tin Lăng Hàn dám giết mình và Tiên Vu Đông Minh, Bắc Hải Vương tộc quá mạnh mẽ, cường đại đến tùy tiện điều động một vị Phá Hư Cảnh cũng có thể giết sạch nơi này, đối phương dám hạ sát thủ sao.
Chỉ là sức chiến đấu của hắn càng ngày càng yếu, lại chiến ba ngày, hắn cuối cùng tiêu hao hết sức mạnh, bị Lăng Hàn bắt giữ.
Thua thực không cam lòng a!
Tiên Vu Thành cắn răng, nếu không phải năng lực hồi phục của tên này kh*ng b*, thì không biết bị hắn giết mấy trăm lần, nhưng hiện tại hắn lại thành tù nhân, hắn làm sao cam tâm?
- Giải đến Đông môn, trẫm muốn đích thân chém bọn họ!
Lăng Hàn nói, thanh âm vang dội, truyền khắp toàn bộ Hoàng Đô.
- Ngô hoàng vạn tuế!
Tất cả thần dân đều điên cuồng, trước ai không tận mắt nhìn thấy, người đánh với bệ hạ kia hóa thành một Chân Long! Bệ hạ có thể Đồ Long, đại biểu cái gì?
Đại Lăng Triều vô địch!
- Ngươi… ngươi dám!
Lúc này Tiên Vu Thành sợ rồi, Nhân tộc này thật dám giết mình?
- Có gì không dám?
Lăng Hàn cười gằn, phất tay một cái, sai người giải hai người ra Đông môn.
- Lăng Hàn, ngươi phải suy nghĩ rõ ràng, thật muốn giết bọn họ sao?