- Ta tên Thi Nhị.
Người áo đen nói.
Thi Nhị, cái này tính là tên gì?
- Từ Thiên Thi Tông đến?
Lăng Hàn lại hỏi.
Thi Nhị cười ha ha:
- Danh tự này thật là, vừa nói ra liền để người ta đoán được.
- Vậy ngươi có thể sửa một cái.
Lăng Hàn cũng cười nói.
- Quên đi, ta không thèm để ý bị người biết.
Thi Nhị không để ý chút nào nói.
Chỉ từ hai người hài hòa đối thoại, ai có thể nghĩ đến ngay vừa rồi Thi Nhị còn vô tình đánh lén Lăng Hàn, muốn đưa hắn vào chỗ chết?
- Cái áo khoác này có công hiệu che đậy thân thể nha?
Lăng Hàn nói.
Thi Nhị gật đầu:
- Không sai, đây là một bí bảo, ở trong khoảng cách nhất định, có thể che đậy thần thức, ngăn cách thị lực, là thần vật ám sát, đột kích.
- Cảm ơn thay ta giải thích nghi hoặc.
Lăng Hàn cười nói.
- Không cần khách khí, ngược lại ngươi là người sắp chết, mà ta đối với người chết trong tay ta, thông thường đều sẽ dành cho tôn trọng nhất định.
Thi Nhị cũng cười nói.
- Đã có Thi Nhị, sẽ còn có Thi Nhất chứ?
Lăng Hàn lại hỏi.
Thi Nhị lắc đầu:
- Không có Thi Nhất, nhưng có Thi Đại, thức tỉnh sớm hơn ta một bước, mở ra linh trí.
Trong lòng Lăng Hàn kinh hoàng, thức tỉnh sớm một bước, mở ra linh trí, đây là ý gì? Lẽ nào Thi Nhị này không phải sinh ra, mà như Thạch Linh, thân thể tồn tại vô số năm, sau đó đột nhiên nắm giữ linh trí, sản sinh sinh mệnh đặc thù?
Thi Nhị nhoẻn miệng cười, cười rất cứng ngắc, khiến người ta nhìn liền cảm giác quái lạ. Hắn nói:
- Ngươi đoán không sai, ta vốn là một bộ thi thể, không biết đời trước là vị cường giả nào, nhưng thi thể trải qua vạn vạn năm bất hủ không thay đổi, cuối cùng được thiên địa ưu ái, một lần nữa súc tích ra thần trí.