- Bản tọa Lôi Hỏa Đại Đế, nhớ kỹ tục danh của bản tôn, là tồn tại mạnh nhất thế gian!
Trong lòng Lăng Hàn khinh thường, ngươi không phải bị người đánh cho tàn phế chạy trốn tới nơi này, lại bị trấn áp sao, bằng không còn muốn hắn tìm kiếm bảo vật? Mạnh nhất thế gian? Thổi đi! Nhưng trên mặt hắn lại không chút biến sắc nói:
- Hóa ra là Lôi Hỏa Đại Đế tiền bối, xin hỏi tiền bối, tại sao nơi này của chúng ta lại là Phù Du Giới?
- Ngay cả ngôi sao, nhật nguyệt chân chính cũng không có, không phải Phù Du Giới thì là cái gì?
Lôi Hỏa Đại Đế xì một tiếng.
- Được rồi, ít phí lời đi, nhanh tìm bảo vật cho bản tọa, còn nha đầu này lưu lại, bản tọa muốn thu nàng làm đồ đệ!
- Phi, Nữu mới không muốn đâu!
Hổ Nữu giả trang một cái mặt quỷ.
- Bản tọa rất lợi hại! Không, bản tọa là lợi hại nhất, bái bản tọa làm sư phụ, chỗ tốt rất nhiều!
Lôi Hỏa Đại Đế như lừa gạt đứa nhỏ nói.
Lôi Hỏa!
Trong lòng Lăng Hàn sáng tỏ, Lôi Hà và Hỏa Hà bên ngoài đều vì Lôi Hỏa Đại Đế mà sinh, từ điểm đó mà xem, đối phương xác thực rất mạnh, chí ít có thể ngang hàng Phá Hư. Hơn nữa, từ khẩu khí của hắn, hắn rõ ràng không phải người của Hằng Thiên Đại Lục.
Đại năng của Thần giới? Chẳng trách khẩu khí lớn như vậy.
- Bị người nhốt ở nơi này, chỉ có thể dựa vào tượng đá nói chuyện, có thể lợi hại đi nơi nào chứ?
Hổ Nữu khinh thường nói.
- Oa nha nha!
Lôi Hỏa Đại Đế tức giận, thần niệm phẫn nộ đan dệt, thật lâu không thể lắng lại. Qua thật lâu hắn mới nói:
- Một ngày nào đó bản tọa sẽ khôi phục thực lực, đến thời điểm ấy giết hết cường giả cửu thiên, tất cả đều bái phục ở dưới chân bản tọa!