Ở trước khi trở về, Lăng Hàn gặp Vũ Hoàng, nói với hắn chuyện này, c*̃ng được Vũ Hoàng tán đồng, viết một phong thư để hắn giao cho Thích Trường Nguyệt, bảo đối phương phối hợp Lăng Hàn.
Dính đến khai thiên, Lăng Hàn sẽ không lưu ý cảm thụ của Thích Trường Nguyệt, có nguyện ý hay không cũng phải thoái vị.
Lăng Hàn độc thân lên đường, những người khác thì bắt đầu thu thập, bọn họ phải dọn nhà, ngày sau Lăng Hàn leo lên ngôi vị hoàng đế, người nhà tự nhiên phải ở trong hoàng cung.
Hiện tại Bắc Hoang ở trong mắt Lăng Hàn thực sự nhỏ đến đáng thương, hắn thân hóa lôi đình, tốc độ nhanh kinh người, chỉ hơn nửa ngày, hắn liền đến Vũ Quốc, c*̃ng không khách khí, trực tiếp xông thẳng vào hoàng cung.
- Lớn mật, dám xông vào hoàng cung, chết!
Lăng Hàn cũng không che giấu hành tung, lẫm lẫm liệt liệt đi vào, lập tức đưa tới vệ binh, dồn dập ra tay công kích hắn.
Đùng đùng đùng đùng… nhưng những người này vừa vung binh khí liền ngã trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, thân thể không ngừng co giật.
Lăng Hàn chỉ hơi thả ra một ít khí tức, nhưng hiện tại hắn là Linh Anh Cảnh đỉnh cao, chút khí tức này còn chưa đủ trâu bò sao? Lúc trước Phong Viêm cầm Linh Anh pháp chỉ thì hầu như quét ngang Hoàng Đô, huống chi Lăng Hàn tự thân tới, còn không biết mạnh mẽ hơn bao nhiêu lần.
Hắn một đường đi qua, mọi người cũng nằm bò một đường, căn bản không thể đối kháng khí thế của Lăng Hàn, chỉ có nằm sát đất, lạnh rung run.
- Các hạ, đây chính là hoàng cung của Vũ Quốc!
Một lão giả xuất hiện, tu vi Thần Thai Cảnh, lại đối kháng được khí tức của Lăng Hàn. Hiển nhiên, đây là một vị vương giả, bằng không đã sớm bất chiến mà khuất.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
- Ta là tới gặp Thích Trường Nguyệt.
- Lớn mật!
Thần Thai Cảnh này giận dữ, kích chỉ nói.
- Dám gọi thẳng tục danh của bệ hạ, đại nghịch bất đạo!
Lăng Hàn nói:
- Ngươi đang kéo dài thời gian, chờ vị lão Vũ Hoàng kia xuất hiện?