Thời gian: 00: 18: 34
Một đêm đi qua, Lăng Hàn có loại ưu thương nhàn nhạt.
Cùng Hách Liên Tầm Tuyết "chiến đấu", nửa đêm trước hắn chiếm cứ thượng phong tuyệt đối, chơi đến đối phương dục tiên dục tử, nhưng nữ nhân thực sự là sinh vật quái lạ, trong miệng nói "không muốn" "không muốn", rồi lại vô cùng hưởng thụ.
Đến sau nửa đêm, đã biến thành hắn dục tiên dục tử, kết quả bị mẫu Long vươn mình làm chủ nhân, ngược lại dằn vặt hắn.
Vì sao lại như vậy chứ?
Lăng Hàn tổng kết vì cảnh giới của hắn bây giờ không bằng đối phương, mặc kệ là nguyên lực hay cấp độ man lực, chờ hắn phá vào Thiên Nhân Cảnh, mới có thể cùng đối phương phân cao thấp.
Mà lúc này, hắn còn nằm lỳ ở trên giường nghỉ ngơi, Hách Liên Tầm Tuyết thì soi gương chải đầu, tóc đen như thác nước, làn da trơn như tơ lụa, có một loại mê hoặc kinh người.
- Vẫn không xem đủ sao?
Hách Liên Tầm Tuyết xuyên qua gương đồng nhìn Lăng Hàn, khóe miệng hơi giương lên, tâm tình có vẻ rất sung sướng.
Lăng Hàn thở dài nói:
- Ta đang nghĩ, sau này phải càng nỗ lực, làm hai núm nhỏ trước ngực kia thành ngọn núi, nếu không nàng lấy mái tóc mặt che, ai biết là trước ngực hay sau lưng chứ!
- Lăng Hàn!
Hách Liên Tầm Tuyết tức giận.
- Huynh muốn chết sao?
Nàng gằn từng chữ nói.
- Ngực nhỏ là sự thực mà.
Lăng Hàn nhỏ giọng nói, nhưng không dám làm nữ nhân này tức giận nữa, dù sao cũng là mẹ của hài tử hắn nha.
Hai người ra khỏi phòng, chỉ thấy Hổ Nữu đang ôm hài tử, cùng Lăng Kiến Tuyết chơi bay bay, nàng vứt hài tử lên cao mấy trăm trượng, chờ đối phương sắp tiếp cận mặt đất thì ôm lấy.
Tiểu tử kia khua tay múa chân, trong miệng gọi y y nha nha, có vẻ vô cùng hưng phấn, nhưng lại hù chết Hách Liên Tầm Tuyết, chỉ cần Hổ Nữu sơ sẩy, con trai của nàng tuyệt đối sẽ rơi nát bét!