- Đến Tử Nguyệt Hoàng Triều chào hỏi trước đã.
Lăng Hàn nói, hiện tại hắn và Mã Đa Bảo cũng coi như đồng minh, tuy thực lực của hắn còn không đáng nhắc tới.
Nếu như Hải tộc đột nhiên phát động tấn công, cùng Ngũ Đại Tông Môn trước sau giáp công, rất có khả năng Tử Nguyệt Hoàng Triều sẽ bị lật úp.
Nếu Hách Liên Tầm Tuyết là người mình, Lăng Hàn liền giải thích kế hoạch liên quan tới khai thiên cho đối phương, để Hách Liên Tầm Tuyết cực kỳ khiếp sợ.
Nàng chỉ muốn thống nhất Bắc Hải, sau đó tập hợp lực lượng Bắc Hải đối kháng thanh toán, không nghĩ tới Lăng Hàn lại có lý tưởng lớn như vậy, muốn khai thiên lập địa, để toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục phi thăng Thần giới.
- Không cần sùng bái ta như thế, trong lòng biết là được, ta không phải người ái mộ hư vinh.
Lăng Hàn cười nói, ở trước mặt người mình hắn không ngại rắm thí vài câu.
- Hả hê!
Hách Liên Tầm Tuyết cho hắn một cái liếc mắt, rất phong tình, nếu không phải ngực của nàng quá bằng, tuyệt đối quyến rũ đến có thể tích thuỷ.
- Vậy bây giờ trước hết báo tin cho Tử Nguyệt Hoàng Triều, còn chúng ta... về Bắc Vực!
Lăng Hàn nói.
- Bọn họ ở Trung Châu đánh thoải mái, chúng ta trước thống nhất tứ vực, nếu Mã Đa Bảo thắng, ta liền tặng quốc thổ cho hắn, để hắn đến khai thiên, nếu hắn không được, vậy thì ta lên.
Dù sao, Trung Châu mới là trọng tâm tranh cướp, diện tích một châu này còn lớn hơn tứ vực gộp lại, nhưng tuyệt đối không thể coi thường tứ vực, phải biết chỉ Bắc Hoang, nhân khẩu liền tiếp cận mười tỷ, quốc thế mỗi một nước đều có thể mạnh mẽ đề cao ra một Sinh Hoa Cảnh, rất kinh người.
- Chúng ta dùng chính sách nông thôn vây quanh thành thị.
Lăng Hàn cười nói.
Bọn họ ra Hắc Tháp, bước về trại huấn luyện, chờ tìm tới Tiêu Vĩnh Niên, Lăng Hàn bảo hắn chuyển giao một phong thư cho Hỏa Diễm Vương hoặc Thái Âm Vương đều được, trong thư nói chuyện Hải tộc rất có khả năng xuất binh, để Mã Đa Bảo có chuẩn bị.