Sau mười ngày, thì có một nửa người bị đào thải, hai tháng sau lưu ở chỗ này còn có thể tới năm mươi người hay không thực rất khó nói.
Nhưng qua mười ngày, người lưu lại không chỉ có nghị lực, thực lực mạnh, hơn nữa c*̃ng bước đầu bồi dưỡng được quân kỷ, tuy còn không cách nào sánh ngang lão binh, nhưng cho thấy manh mối cực tốt.
Một tháng sau, tỉ lệ đào thải giảm xuống một đoạn dài, còn có 100 người lưu lại.
- Sau ba ngày, các ngươi chia làm mười tiểu đội, đi chấp hành một nhiệm vụ, ta sẽ chấm điểm cho các ngươi, tiểu đội điểm thấp nhất... sẽ bị đào thải!
Tiêu Vĩnh Niên nói.
Mọi người giật mình, càng có chút không phục.
Nếu như ta phân đến một đội ngũ tất cả đều là heo, vậy chẳng phải bị vạ lây sao?
- Hừ, cái thử thách này chính là để các ngươi đồng tâm hiệp lực, nếu như ngay cả một đội ngũ phối hợp cũng không làm được, vậy làm sao nói hòa vào một chi quân đội?
Tiêu Vĩnh Niên hừ một tiếng.
- Ta tình nguyện chọn một đội biết phối hợp hiểu ngầm, c*̃ng không muốn một anh hùng can đảm!
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, lúc trước Thái Âm Vương mang theo trăm tên lão binh, tu vi đều ở Hoá Thần Cảnh, nhưng trăm người hợp lực lại có thể chặn dư âm chiến đấu cấp bậc Phá Hư Cảnh, quả thực kh*ng b*.
Đây chính là kết quả của đoàn kết, đương nhiên trăm người kia khẳng định là dùng trận pháp nào đó, dung hợp sức mạnh phòng ngự của bọn họ lại, bằng không thì thật không thể tưởng tượng.
- Nếu có thể học trộm được trận pháp này, ngược lại cũng không tệ.
Lăng Hàn thầm nói.
Nhiệm vụ lần này của bọn họ là tiêu diệt một nhóm sơn tặc.
Kỳ thực những sơn tặc kia trước đó làm ăn rất đường hoàng, chính là một thế lực của Hoá Thần Cảnh, dưới đại quân của Tử Nguyệt Hoàng Triều quét ngang, Lão tổ Hoá Thần Cảnh bị giết, những người khác lựa chọn quy hàng.
Nhưng gần đây bọn họ lại bị Ngũ Đại Tông Môn ở trong bóng tối xúi giục, tiến vào vùng núi phức tạp làm sơn tặc, thỉnh thoảng đi ra gieo vạ bách tính, mục đích tự nhiên là vì phá hoại quốc thế của Tử Nguyệt Hoàng Triều.