Có Hỏa Diễm Vương chặn truy binh, Lăng Hàn tự nhiên dễ dàng liền chạy ra ngoài, hắn đi tới khu vực dược viên, nhưng không có lãng phí thời gian tìm tòi, mà trực tiếp xuyên qua, một đường đi ra ngoài bí cảnh.
Vừa đi, hắn vừa suy nghĩ hành động kế tiếp.
Giết Mao Quân, Thích Lập Quả, còn có thể trở về Bổ Thiên Học Viện sao?
Hai người này không phải Hoá Thần Cảnh đơn giản, có danh hiệu lão sư của Bổ Thiên Học Viện, dĩ hạ phạm thượng, còn thí sư, chuyện này ở võ đạo giới là tội ác tày trời, tuy trước đó Lăng Hàn căn bản chưa từng thấy bọn họ.
Then chốt là, thái độ của Đan Sư hiệp hội quá ám muội, từ đầu đến cuối không thừa nhận thân phận Đan Sư Thiên Cấp của hắn, bằng không làm thịt hai Hoá Thần Cảnh thì lại làm sao, ngươi cắn ta a?
Rất nhiều lúc, thân phận thật rất trọng yếu.
Quan trọng nhất chính là, hắn còn mang Phúc Địa Ấn, cường giả của Ngũ Đại Tông Môn đánh chủ ý hắn tuyệt đối không ít, ai dám bảo đảm sẽ không có tên nào đột nhiên ra tay, trực tiếp sưu hồn hắn?
Không nói những cái khác, nhìn sắc mặt của hai người Mao Quân liền biết, Ngũ Đại Tông Môn muốn vô liêm sỉ, vậy thì thật không biết xấu hổ đến cực hạn.
Lăng Hàn nghĩ nghĩ, dụng ý hắn ở Bổ Thiên Học Viện chính là thu tiểu đệ, nhưng hiện tại có Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh làm giúp, tựa hồ không cần hắn nữa, nói đến thu tiểu đệ, Vũ Hoàng khẳng định càng am hiểu, người ta vốn là hoàng đế, lung lạc lòng người gì đó, tự nhiên là chuyện dễ như ăn cháo.
Việc này giao cho hai vị huynh trưởng đi.
- Vậy ta liền đắp nặn hình tượng đệ tử bị bức ép phản ra Bổ Thiên Học Viện, đối nghịch với bọn hắn.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, không bao lâu nữa hắn có thể bước vào Hoá Thần Cảnh, sức chiến đấu có thể địch Thiên Nhân Cảnh, trên đời này người có thể áp chế hắn thực quá ít ỏi, đã nắm giữ tư cách hoành hành.