Thời gian: 00: 11: 14
Chu Đức Nguyên miễn cưỡng xoay người lại, mờ mịt nhìn Lăng Hàn nói:
- Là... Cái gì...
Hắn vẫn không thể nào hiểu được mình chết như thế nào, chỉ là trái tim bị đánh nổ mà thôi.
Cái này tự nhiên bởi vì Ma Sinh Kiếm là Linh khí cấp mười, tuy Lăng Hàn không cách nào phát huy ra uy năng chân chính, nhưng bị nó đâm trúng một phát, kiếm ý vào thể, hình thành phá hoại hủy diệt, có thể nói, dù Thiên Nhân Cảnh cũng vác không được.
Bằng không, Linh khí cấp mười c*̃ng quá tệ đi.
Lăng Hàn vô ý đáp lại, một kẻ đã chết, hơn nữa còn là người vô liêm sỉ, tất yếu thỏa mãn lòng hiếu kỳ của đối phương sao? Hắn rút kiếm, ánh mắt nhìn về phía Chu Ngọc Thành.
- Không!
Chu Ngọc Thành vội quay người bỏ chạy.
Phốc!
Hắn mới chạy ba bước, lại cảm giác thân thể chấn động, ngực đau xót, chỉ thấy một mũi tên do nguyên lực ngưng tụ bắn vào cơ thể. Hắn đưa tay như muốn bắt được cái gì, nhưng ầm ầm ngã chổng vó, khí tức hoàn toàn không còn.
Đùng đùng đùng… có người vỗ tay, chỉ thấy một lão nhân bận áo bào tro đi ra, vừa vỗ tay vừa nói:
- Không hổ là thiên tài của Bổ Thiên Học Viện đi ra, có thể vượt qua một cảnh giới lớn giết địch.
- Ngươi là ai?
Lăng Hàn nhàn nhạt hỏi.
- Thấy tiền bối, lại không lễ phép như thế sao?
Lão giả áo xám lộ ra vẻ không vui.
- Bản tọa chính là Thanh Lôi Tông Mao Quân, cũng là lão sư của Bổ Thiên Học Viện, thấy bản tọa còn không mau hành lễ!
Lăng Hàn ha một tiếng nói:
- Giảng quy củ với ta? Được, vậy cùng ngươi nói một chút, ta chính là Đan sư Thiên Cấp, có thể đứng ngang hàng với Thiên Nhân Cảnh, ngươi chỉ là Hoá Thần Cảnh nho nhỏ, thấy bản tọa còn không mau hành lễ!
Xác thực, Đan sư Thiên Cấp có thể đứng ngang hàng với Thiên Nhân Cảnh, thậm chí bởi vì cầu luyện đan, kỳ thực địa vị còn cao hơn Thiên Nhân Cảnh, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng phải cho mấy phần mặt mũi.