- Tam Tổ, có gì phải phí lời, g**t ch*t hắn, thần thông chính là của chúng ta.
Chu Ngọc Thành ở một bên kêu gào.
- Cũng đúng!
Chu Đức Nguyên gật gù, nhanh chân đi tới chỗ Lăng Hàn, khí tức của Hoá Thần Cảnh triển khai, vừa uy h**p Lăng Hàn, vừa uy h**p những khác người, ý tứ tiểu tử này là món ăn của ta, các ngươi muốn ra tay phải cân nhắc một chút.
Lăng Hàn nhìn hai người Chu gia, sát khí sôi trào, trước bởi vì Chu Đức Nguyên ra tay, hắn bỏ mất Phúc Địa Ấn, nếu không phải còn một cơ hội, hắn chém vụn Chu Đức Nguyên thì lại làm sao?
Trước không tính sổ với bọn hắn, hiện tại tự mình đưa tới cửa, Lăng Hàn còn cần khách khí sao?
Hắn cười nhạt nói:
- Cái gọi là kẻ nổi tiếng thì dễ bị ghen ghét, người khác không có nhúc nhích, chỉ hai tên ngốc các ngươi nhảy ra ngoài, cái này không phải muốn chết thì là gì?
- Làm càn, ở trước mặt Tam Tổ, còn có địa phương ngươi hung hăng?
Chu Ngọc Thành kích chỉ nói, nếu không phải cảnh giới không bằng, hắn thật muốn xông tới xé xác Lăng Hàn.
Ánh mắt của Chu Đức Nguyên cũng âm trầm, tay phải thò ra, từng đạo mạch văn đan dệt, hình thành ánh sáng óng ánh, hắn hừ lạnh một tiếng, chộp tới Lăng Hàn, nguyên lực ngưng tụ, hóa thành một bàn tay to lớn, từ trên trời giáng xuống, đập tới Lăng Hàn.
Cực kỳ ác liệt, mục đích chính là lấy tính mạng của Lăng Hàn.
Lăng Hàn đứng thẳng bất động, đợi bàn tay lớn đập xuống, hắn mới ra tay, vẽ ra một ánh kiếm, phốc, bàn tay lớn kia liền bị chia làm hai, ánh sáng tiêu hết.
- A!
Chu Đức Nguyên không khỏi hừ một tiếng, lấy tay trái nâng tay phải, chỉ thấy lòng bàn tay phải bị vẽ ra một vết thương, máu tươi tràn ra, đùng đùng đùng… giọt máu rơi xuống đất, đại địa chấn động đến run lên một cái.
Máu của võ giả Hoá Thần Cảnh, tuyệt đối là bảo dược, gặp phải Đan Sư không kiêng kị gì, thậm chí có thể lấy làm thuốc.