Lăng Hàn ôm Chư Toàn Nhi, những người khác hắn liền mặc kệ.
Mặc dù Nguyên Thừa Hòa, Lý Phong Vũ là tiểu đệ của hắn, nhưng tương tự là đệ tử của Bổ Thiên Học Viện, nghĩ rằng Đồng Dương Văn còn không phát điên đến mức ra tay với bọn họ. Mà tốc độ của Hổ Nữu, con thỏ lại không kém hắn, không cần hắn mang theo.
Then chốt là, người càng ít, tốc độ của Lăng Hàn càng nhanh.
Hắn tu thành Lôi Đình Chi Thân, tốc độ tăng lên tới mức độ không thể tưởng tượng nổi, nhưng chỉ có thể miễn cưỡng sánh ngang Thiên Nhân Cảnh, mang theo mấy người, còn có thể thoát khỏi một tên Thiên Nhân Cảnh mới là quái đản.
- Muốn chạy?
Đồng Dương Văn cười gằn, một bước bước ra, khởi động bàn tay lớn kia bắt tới.
Hắn nhanh, Lăng Hàn c*̃ng không chậm, triển khai Quỷ Tiên Bộ, thân hình của hắn như quỷ mị, đồng thời vung kiếm chém ra sau, Kiếm Mang như rực cháy, ở dưới Tích Sinh Kiếm bổ trợ, chiêu kiếm này lộ hết sắc bén.
Đồng Dương Văn không dám để chiêu kiếm này chém lên người, tay phải không thể không rung lên, đánh ra một đạo kình khí hóa giải.
Lăng Hàn nhân cơ hội trốn xa, Chư Toàn Nhi tự nhiên nằm bò trên lưng của hắn, không cần Lăng Hàn tốn sức ôm. Hắn lấy Lạc Nhật Cung, ngưng tụ nguyên lực làm tiễn, xèo xèo xèo, liên tục bắn liền ba phát.
Tuy không sử dụng mũi tên chân chính, nhưng ba môn thần thông gia trì vẫn hết sức kinh người, khiến cho Đồng Dương Văn chỉ có thể không ngừng vung hai tay, đẩy tiễn nguyên lực ra, tức giận đến hắn kêu to oa oa.
Thực sự là đáng ghét, thực lực của hắn hoàn toàn nghiền ép Lăng Hàn, nhưng lại bị đối phương ngăn cản, chỉ có thể nhìn theo đối phương rời đi.
Hắn tức giận, tinh lực cả người sục sôi, hoàn toàn không để ý công kích của Lăng Hàn nữa, hóa thành một đạo quang mang đuổi theo Lăng Hàn. Xèo xèo xèo, tiễn nguyên lực bắn lên người hắn, nhưng chỉ có thể xuyên thủng quần áo, bắp thịt của hắn cao cao nhô lên, giống như trân kim ngưng tụ thành.