Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
- Xem ra, lần này ngươi chỉ có nuốt hận mà thôi!
Trong ánh mắt của hắn c*̃ng toát ra sát khí, bị Cổ Minh khiêu khích nhiều lần, để hắn c*̃ng động sát ý, chỉ cần có thể giết, hắn tuyệt đối sẽ không nương tay.
Cổ Minh hừ một tiếng, biết chỉ dựa vào đại cảnh giới áp chế là không giết được Lăng Hàn, hắn gầm nhẹ, trong cổ họng phát sinh quái âm, cả người hằn lên gân xanh, thật giống như có vật gì đáng sợ muốn từ trong cơ thể hắn chui ra.
Lăng Hàn không dám khinh thường, sức chiến đấu của đối phương được Võ Đạo Thạch tán thành, áp đảo vạn cổ thiên kiêu, ghi tên ở vị trí năm mươi mốt. Tuy đây không phải sức chiến đấu cực hạn hiện tại của hắn, nhưng không thể khinh thường.
- Ma Xà Tứ Thức!
Cổ Minh hét lớn một tiếng giết tới, đấm ra một quyền, đánh thẳng bụng dưới của Lăng Hàn.
Lăng Hàn giơ tay chống đỡ, đùng, một chưởng của hắn đánh lên cổ tay của đối phương, nhưng cổ tay của đối phương như bột mì, càng đánh càng mềm, lại đánh tới ngực của hắn, lưỡi dao trong tay phát ra hàn quang.
Lăng Hàn kinh ngạc, lẽ nào tên này là loại thân mềm sao, tại sao có thể biến hình như vậy?
Cái này không chỉ là lĩnh ngộ Nhu tự quyết, mà là bí pháp nào đó mới đúng.
Như con xà, đúng, chính là xà cốt!
Thân thể của Lăng Hàn gập về phía sau, tránh loan đao vung kích. Động tác như thế muốn một võ giả nguyên lực phổ thông làm hầu như là chuyện không thể nào, chỉ có thể tu mới có thể để thân thể phản ứng cấp tốc như thế.
Hơn nữa, Lăng Hàn như bị một đao chặt đứt, trình độ cong gãy làm cho người không thể tưởng tượng nổi.
Cổ Minh vung đến một quyền, lần này cánh tay của hắn nhưng hóa thành đại xà, đầu rắn mở ra, cắn tới Lăng Hàn, đầu rắn màu đen trông rất sống động, có thể thấy răng nọc rõ ràng.