Lăng Hàn không khỏi buồn cười, Mã Bàn Tử thật không biết khiêm tốn, tự xưng đệ nhất, ngay cả luyện kiếm cũng gọi đệ nhất thiên hạ. Hắn nhìn kiếm một chút, mới nói:
- Thanh kiếm này không tệ.
- Thanh kiếm này đương nhiên không tệ, dùng không phải trân kim cấp mười phổ thông, mà là lấy Thần thiết làm cơ sở, lại gia nhập thêm lượng lớn trân kim cấp mười, tinh luyện kỹ càng, cuối cùng mới hình thành khí phôi.
Thái Âm Vương nói.
- Chớ nói chi bệ hạ còn khắc xuống… nói chung, nếu không phải bản vương không sử dụng kiếm, thì nhất định sẽ đoạt nó!
Lăng Hàn hiếu kỳ:
- Trận văn phía trên đến tột cùng là trận pháp gì?
- Ha ha, ngươi tự mình đi hỏi tên béo đáng chết kia đi.
Thái Âm Vương xua tay, không chịu nói rõ.
Trong lòng Lăng Hàn thầm nghĩ, Mã Bàn Tử hẳn là cao thủ trận đạo, lấy trận hỗ trợ, vì lẽ đó sức chiến đấu của hắn mới có năng lực ép hết thảy thiên kiêu từ cổ chí kim, vinh liệt đệ nhất. Chỉ là ở trận đạo hắn đạt đến độ cao thế nào, mới có thể mạnh như vậy.
- Nếu không lấy được Thái Cực Tinh Nguyên Đan, bản vương c*̃ng không còn hứng thú với nơi này.
Thái Âm Vương nói.
- Bản vương chẳng muốn lãng phí thời gian, phải mau chóng đào móc tứ Vương khác ra, đến thời điểm đó Bát Vương cùng xuất hiện, ngẫm lại liền để bản vương hưng phấn.
- Đi thôi!
Nàng cưỡi Yêu Sư, nghênh ngang rời đi.
Một bảo tàng to lớn như thế, nàng lại không chút lưu ý, đây thực sự là hào hiệp, c*̃ng cho thấy nàng đủ sức lực, đồ vật mà người khác tôn sùng là bảo vật, nàng căn bản không để ở trong lòng.
- Thiếu niên, cái này cho ngươi!
Thái Âm Vương ném qua một món đồ.
Lăng Hàn tiếp được, chỉ thấy đây là một viên tinh thạch, thần thức của hắn dò xét vào, vù, trong óc xuất hiện một bản đồ, hình thái lập thể, mỗi nơi đều có thể phóng to vô hạn, nhìn thấy chi tiết nhỏ.