Móa…
Vào lúc này, diện tích bóng ma trong lòng Cổ Minh khẳng định lớn đến không cách nào đo lường.
Đồng dạng đều lên bảng, liên thủ đá Thái Âm Vương xuống, nhưng sao đãi ngộ chênh lệch nhiều như vậy? Hắn bị bạo đánh, nhưng Lăng Hàn và Hổ Nữu lại được khen làm đẹp đẽ?
Đẹp muội muội ngươi a, quá không công bằng!
Lăng Hàn ngơ ngác nói:
- Đệ Nhất kia lại là Mã Bàn Tử?
Thái Âm Vương gật đầu nói:
- Chính là tên béo đáng chết kia! Có điều, trước đây bệ hạ không phải Bàn Tử, mà là mỹ nam tử anh tuấn tiêu sái, phong thần tuấn lãng, nếu như khiêm tốn theo đuổi bản vương, nói không chắc bản vương sẽ động lòng.
Mỗi một tên béo đều có tiềm lực a!
Lăng Hàn không cách nào tưởng tượng dáng dấp của Mã Bàn Tử khi biến thành anh tuấn tiêu sái, hắn c*̃ng không dám tưởng tượng, dáng dấp của Mã Bàn Tử đã thâm nhập đầu óc của hắn, làm sao cũng không cách nào liên lạc với người gầy.
- Các ngươi thật lợi hại, lại đá bệ hạ xuống, phải biết sức chiến đấu của tên béo đáng chết kia rất đáng sợ, coi như Bát Vương chúng ta liên thủ c*̃ng không phải đối thủ của hắn.
Ánh mắt của Thái Âm Vương phát quang.
- Chẳng trách bệ hạ coi trọng các ngươi như vậy, ngay cả bản vương cũng đố kị.
Mã Bàn Tử lại là cường giả số một từ trước tới nay!
Từ góc độ hiện tại mà nói, hắn đúng là vậy, bởi vì hắn đã đạt đến Phá Hư Cảnh viên mãn, tin tưởng c*̃ng thôi diễn bí thuật mình nắm giữ đến cực hạn, xa xa không phải Lăng Hàn và Hổ Nữu có thể so sánh.
Dù sao người ta cũng tu luyện nhiều năm như vậy a.
Lăng Hàn miễn cưỡng loại bỏ ý niệm Mã Bàn Tử từng phong lưu anh tuấn ra khỏi đầu, trong lòng cực kỳ khiếp sợ, người số một từ cổ chí kim, khái niệm này nghĩa là gì? Không đúng không đúng, Mã Bàn Tử mạnh như vậy, tại sao lúc trước phải phong ấn mình? Lấy thực lực của hắn lúc đó có thể khai thiên a.