- Muốn đánh nhau sao?
Lăng Hàn cười nói, hiện tại hắn nắm giữ cương nhu chi đạo, dù Cổ Minh cao hơn hắn một cảnh giới cũng không sợ.
- Hừ, không phải đánh nhau, mà là chém ngươi!
Cổ Minh ngạo nhiên nói, coi như đối phương nắm giữ bí thuật cao hơn hắn thì lại làm sao, dù sao cảnh giới không tới, bí thuật chưa đại thành, hắn có thể nghiền ép.
- Vậy chiến một trận đi!
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không sợ chiến.
- Soái đệ đệ, chiến cái gì chứ?
Đúng lúc này, chỉ nghe một thanh âm yểu điệu vang lên, khí thế kinh khủng kéo tới, để mỗi người đều cảm thấy ngực đè lên một tảng đá, khó chịu đến muốn thổ huyết.
Đoàn người không khỏi tách ra, chỉ thấy một mỹ nữ vóc người thon dài đầy đặn đang ngồi ở trên người một Yêu Sư cao to, Yêu Sư hùng vũ kinh người, toàn thân che vảy, như Long Lân, khí thế cực kỳ kh*ng b*, thật giống như hống một tiếng liền có thể đánh rơi ngôi sao.
Trên thực tế, nó quả thật có thể làm được, bởi vì nó là tồn tại Phá Hư Cảnh.
Thái Âm Vương đến rồi.
- Cái này, đây là người nào a, khí thế quá kh*ng b*, trái tim của ta muốn nổ tung rồi!
- Hơn nữa c*̃ng đẹp đến kinh người, ngươi xem b* ng*c kia, lớn đến ta một tay khẳng định không bắt được, nếu có thể sờ một cái thì tốt rồi.
Đùng!
Có người dại gái nhìn Thái Âm Vương, trong lúc vô tình phun ra suy nghĩ trong lòng, nhất thời cả đầu lâu nổ tung, thân thể không đầu loạng choà loạng choạng mấy lần, ầm ầm ngã xuống, bị chết triệt để.
Những người khác vừa thấy, trong lòng đều ngơ ngác, dùng ánh mắt sợ hãi nhìn Thái Âm Vương.
Bởi vì nàng đang duỗi ra một ngón tay, chỉ vào người kia, hiển nhiên là nàng ra tay giết người.
Vấn đề không phải thực lực của người kia có mạnh hay không, mà là đại bộ phận người nơi này có bối cảnh rất mạnh, ngươi không kiêng kị mà ra tay như thế, không sợ gặp phải họa sát thân sao?