Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, quá kinh người, thượng cổ nhiều thiên kiêu như vậy cũng chỉ có trăm người có thể lưu danh, người nào không phải thiên tài trong thiên tài, tùy tiện xách một cái ra cũng có thể khiếp sợ vạn cổ?
Cổ Minh có thể lưu danh... Quá mạnh mẽ!
Đây chính là sự tình ngay cả Đông Linh Nhi, Từ Tu Nhiên cũng không làm được.
Cổ Minh cười ngạo nghễ, ở trên bia đá rồng bay phượng múa viết xuống đại danh của hắn, nhất thời, bia đá phát ra hào quang, trăm tên tái hiện, chỉ thấy Cổ Minh thình lình xếp hạng thứ chín mươi bảy, còn tên thứ một trăm cũ đã không nhìn thấy.
Chín mươi bảy, còn cao hơn Thái Âm Vương ba vị, hiện tại Thái Âm Vương đã rơi xuống vị trí một trăm.
Cổ Minh hơi kinh ngạc, tựa hồ đối với thành tích này còn có chút bất mãn, nhưng khóe miệng lập tức lộ ra nụ cười, thoáng lui lại mấy bước, đưa mắt đảo qua Lăng Hàn, lộ ra vẻ khinh thường.
Trên bảng có tên, khái niệm này nghĩa là gì?
Có thể ngang hàng thiên kiêu mạnh mẽ nhất thượng cổ, mấy vạn năm mới ra một yêu nghiệt!
- Thiên Thiên!
Cổ Minh nhìn về phía Văn Nhân Thiên Thiên, biểu hiện ngạo nhiên, ý tứ là nhìn thấy ta yêu nghiệt như thế, còn không mau mau quỳ ở dưới chân của ta.
Tuy trong lòng Văn Nhân Thiên Thiên khiếp sợ, nhưng càng thêm không thích tính cách kiêu ngạo của Cổ Minh, thiên tài xác thực có thể kiêu ngạo, nhưng kiêu ngạo đến xem ai cũng là ở trên cao nhìn xuống, vậy thì làm người ta ghét rồi.
Nàng nhìn Lăng Hàn, cái này cũng là một yêu nghiệt, nói không chắc sẽ có biểu hiện kinh người.
Đám người Chư Toàn Nhi, Nguyên Thừa Hòa chia nhau tiến lên, từng cái tiến hành kiểm tra, không hề bất ngờ, tuy huynh muội Lý Phong Vũ đều có tư cách tiến vào Bổ Thiên Học Viện, nhưng không thể làm Võ Đạo Thạch phản ứng.
Chỉ có Chư Toàn Nhi và Nguyên Thừa Hòa thành công, nhưng đều là hào quang màu tím, ngang hàng Văn Nhân Thiên Thiên.