Hai thủ hạ bị người cuốn lấy, sắc mặt của Ngư Huyền Anh tự nhiên có chút khó coi, nhưng vẫn không kinh hoảng, bởi vì vầng sáng của Ngư gia để hắn sức lực mười phần.
Một môn ba Thiên Nhân, ngoại trừ Ngũ Đại Tông Môn, còn có mấy thế lực có thể so sánh?
Bởi vậy, hắn tự nhiên rất bình tĩnh, tin tưởng dù Lăng Hàn gan to bằng trời c*̃ng không dám ra tay với hắn. Phải biết Thất Tổ là tự mình đến nơi này, chỉ là hắn trẻ tuổi nóng tính, muốn "một mình" xông xáo, lúc này mới tách Thất Tổ ra.
Dám xuống tay với mình, không muốn sống nữa sao?
Hắn khó chịu chính là, không bắt được những người này, Bảo Châu và tiên nữ đều không có quan hệ tới hắn.
Ngư Huyền Anh lãnh đạm nói:
- Há, ngươi chán ghét người nào, ta tạm thời nghe một chút a.
Lăng Hàn nói:
- Ta chán ghét người làm ta chán ghét.
Cái này có chút nhiễu, nhưng nói như vô ích.
Ngư Huyền Anh hừ một tiếng:
- Ngươi đùa ta sao?
- Đùa ngươi?
Lăng Hàn cười cợt.
- Ngươi c*̃ng quá để ý mình, món đồ gì a, đáng giá ta đùa giỡn! Chỉ là nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, bắt ngươi trêu đùa cũng không tệ.
Sát, cái này còn không phải đùa ta?
Ngư Huyền Anh lãnh đạm nói:
- Không ngại nói cho ngươi, Thất Tổ nhà ta c*̃ng tiến vào bí cảnh, vì lẽ đó, như nếu ngươi không muốn chết, lập tức giao Bảo Châu ra, lưu lại nữ nhân này, còn nữa... vả miệng ba mươi cái, lưu lại một cánh tay.
Hắn càng nhìn Lăng Hàn càng khó chịu, bởi vì tên này lại dùng một tay ôm eo của Chư Toàn Nhi, để hắn ghen ghét dữ dội.
- Thực là bá đạo.
Lăng Hàn nhìn về phía Lý Phong Vũ, cười nói.
- Lý huynh, tiểu tử này giao cho ngươi đánh nổ, thế nào?
- Được, ta nhất định đánh hắn phun phân ra ngoài!
Lý Phong Vũ gật gù.
Khóe miệng của Chư Toàn Nhi và Lý Tư Tiên đều co giật, suýt chút nữa phun ra ngoài.