Lăng Hàn và Từ Tu Nhiên ác chiến, trong trời cao, Đao Mang Kiếm Mang kinh diễm, như trời vỡ, như sao rơi.
So sánh với đó, Yêu Hồi Nguyệt và Thạch Nhân chiến đấu lập tức ảm đạm phai mờ, tuy bọn họ cũng là vương giả trong vương giả, nhưng rõ ràng kém Lăng Hàn và Từ Tu Nhiên một đoạn, dù tất cả mọi người không cách nào bắt lấy bóng dáng của Lăng Hàn cùng Từ Tu Nhiên, nhưng vẫn đang chăm chú nhìn bọn họ chiến đấu.
Chí ít có thể nhìn thấy Đao Mang và Kiếm Mang lóng lánh, đối đầu kịch liệt ở trên bầu trời.
Đột nhiên Từ Tu Nhiên đình chỉ công kích nói:
- Hiện tại ta thật có chút yêu tài, Lăng Hàn, nếu ngươi đầu nhập bản tôn, bái ta làm thầy, ta có thể tha cho ngươi một mạng.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
- Ta sử dụng kiếm, chạy đến Tuyệt Đao Tông các ngươi, lẽ nào các ngươi định cải danh thành Tuyệt Kiếm Tông, toàn bộ theo ta học kiếm sao?
Từ Tu Nhiên lạnh nhạt nói:
- Ngươi chẳng lẽ không biết, thiên hạ võ đạo một mạch tương thông, đao và kiếm có gì khác nhau chứ?
- Tốt, vậy từ giờ ngươi dùng kiếm đi.
Lăng Hàn cười nói.
Từ Tu Nhiên trầm mặc chốc lát, mới nói:
- Hôm nay ta tất chém ngươi!
- Lời này ngươi đã nói qua, bây giờ nhìn lại, cùng nói bậy không hề khác nhau.
Lăng Hàn nói.
Từ Tu Nhiên không để ý hắn trêu chọc, mà trực tiếp lấy ra một cây đao.
Phốc, có mấy người bật cười.
Nếu Từ Tu Nhiên lấy ra một Linh khí cấp mười, mọi người chắc chắn sẽ không cảm thấy khiếp sợ, người ta thân là truyền nhân kiệt xuất nhất của Tuyệt Đao Tông đời này, thậm chí còn là Tông chủ đời tiếp theo, nắm giữ một Linh khí cấp mười có gì kỳ quái?
Nhưng cây đao này lại không phải Linh khí cấp mười, mà là một thanh phá đao rỉ sét loang lổ, cực kỳ khó coi.
Nếu như nó là bảo đao, vậy thiên hạ c*̃ng quá nhiều bảo đao đi.