- Nực cười!
Lăng Hàn lạnh lùng quát.
- Từ xưa đến nay, Tuyệt Đao Tông giết bao nhiêu người, sao không bồi công đạo cho những người bị giết kia? Đây chính là thế giới nhược nhục cường thực, vì lẽ đó ít nói nhãm đi, lấy thực lực ra nói chuyện!
Từ Tu Nhiên c*̃ng không tức giận, chỉ khẽ mỉm cười nói:
- Ngươi dựa vào cái gì đàm luận thực lực ở trước mặt ta?
- Ngươi là món đồ gì?
Lăng Hàn đối chọi gay gắt.
Từ Tu Nhiên gảy chỉ tay, vù, một đạo Đao Mang cuốn tới Lăng Hàn.
Đao Mang dật động, như một tia chớp, làm mắt người đau đớn.
Lăng Hàn ngưng quyền đón nhận, cực chuẩn đánh lên Đao Mang.
Chi!
Đao Mang như thực chất, đẩy Lăng Hàn trượt về phía sau, để hắn lui vài chục trượng.
Đám người Chư Toàn Nhi đều ngơ ngác, Từ Tu Nhiên c*̃ng quá mạnh mẽ đi!
Từ Tu Nhiên nhe răng nở nụ cười:
- Trước đây ta vẫn đang tu luyện Đao Tâm, vì lẽ đó cảnh giới tăng lên rất chậm, mấy tháng trước rốt cục tu ra Đao Tâm, liền chuyên tâm tăng lên cảnh giới, từ Linh Anh Cảnh nhảy vào Hoá Thần Cảnh.
Sát, cảnh giới là chuyên tâm liền có thể tăng lên sao?
Con mẹ nó đây là một b**n th**, mới hai mươi mốt hai mươi hai tuổi liền tu ra Đao Tâm, còn bước vào Hoá Thần Cảnh, mạnh đến khiến người ta giận sôi.
Lăng Hàn thu quyền, trên quả đấm của hắn có máu tươi chảy xuống, rơi vào trên cỏ, nhưng phát ra tiếng nổ vang như sấm. Đây là cảnh giới của hắn quá cao, lại thêm thể tu, mỗi một giọt máu đều nặng như núi.
Hắn tu thành Kim Cương thể, thể phách có thể so với trân kim Hoá Thần Cảnh, nhưng lại bị đối phương lấy Đao Mang chấn thương, có thể thấy được sức chiến đấu của đối phương kinh người cỡ nào.
Cảnh giới cao hơn, lại thêm Đao Tâm bổ trợ, làm cho Đao Mang của Từ Tu Nhiên chân chính đạt đến trình độ không gì không xuyên thủng.
Cái này còn là trong nháy mắt đánh ra, nếu như dùng Linh khí cấp mười thì sao?