Không ít người ước ao, thậm chí phát điên, mỹ nữ này không chỉ là vưu vật tuyệt thế, hơn nữa còn nắm giữ thực lực đỉnh cao của Nhân đạo, ngay cả Yêu Sư kia cũng bị nàng hàng phục.
Nếu có được vưu vật như vậy, nhân sinh còn sầu gì nữa?
- Tiểu ca, dũng cảm xông về phía trước!
- Chinh phục Vương của chúng ta!
- Nam nhân phải có cốt khí!
Những người khác dù trong lòng ước ao, đố kị, c*̃ng không dám mở miệng, ngay cả thở c*̃ng không dám thở, kia là một vị Phá Hư Cảnh a, chỉ có nàng đùa giỡn người khác, nhưng đám binh sĩ trong trận lại khiến người ta mở rộng tầm mắt, từng cái thổi tay huýt sáo, khuyến khích Lăng Hàn.
Hiện tại, những người này đâu phải binh lính quân kỷ nghiêm minh, mà là một đám lưu manh!
Lăng Hàn không khỏi im lặng, những thứ này đều là người nào a.
Thái Âm Vương giả vờ không vui nói:
- Đám nhãi con các ngươi, muốn tạo phản sao?
- Không dám!
- Chỉ là Ngô Vương đã trưởng thành, nên tìm người đàn ông gả đi a!
- Chúng ta đều không xứng với Ngô Vương, vì lẽ đó chỉ có thể tiện nghi người ngoài.
- Khà khà, ta thấy vị tiểu ca này không tệ, mi thanh mục tú, thiên phú kinh người, then chốt là có thể khiến Vương của chúng ta mở miệng đùa giỡn, quá hiếm thấy.
Các lão binh đều nói ngọt xớt, mỗi người đều rất hưng phấn.
- Không cho các ngươi cướp Lăng Hàn của Nữu!
Hổ Nữu lập tức hộ thực, che ở trước mặt Lăng Hàn, trợn mắt nhìn trăm tên lão binh, hung tướng mười phần, như một con Tiểu Hổ.
Các lão binh đều cười ha ha, bọn họ mỗi người thân kinh bách chiến, ngược lại cũng không sợ hung tướng của Hổ Nữu.
- Ôi, Ngô Vương gặp phải đối thủ rồi!
- Tình tay ba nha, thật phức tạp!
Bọn họ ồn ào.
Thái Âm Vương cũng cười to, nàng cưỡi Yêu Sư nói:
- Chúng tiểu nhân, theo bản vương đi, nơi này rất quan trọng, tuyệt đối không thể rơi vào tay người khác.