Có điều, Thạch Linh cũng càng ngày càng nghe lời, nếu không, tên này khẳng định sẽ ngậm Thạch tâm chạy, mà không dùng dáng dấp lấy lòng nhìn hắn, chờ mong sự đồng ý của hắn.
- Lăng huynh, con rối này của ngươi thật nhân tính hóa, không giống con rối bình thường chút nào.
Văn Nhân Thiên Thiên tự đáy lòng nói.
Thạch Nhân nhất thời bất mãn, nhìn Văn Nhân Thiên Thiên nổi giận gầm lên một tiếng, ai là con rối chứ? Người ta đường đường là Thiên Địa Chi Linh, Ngũ hành sinh mệnh, được Thiên Địa ưu ái a.
Lăng Hàn cười ha ha, thu Thạch Nhân vào trong Hắc Tháp, để nó luyện hóa Thạch tâm, mau chóng tăng cảnh giới. Kỳ thực hắn trực tiếp hàng phục con Thạch linh trước kia, hiệu quả khẳng định càng tốt hơn, người ta là Hoá Thần Cảnh a.
Nhưng thứ nhất Lăng Hàn không muốn lấy Hắc Tháp ra, thứ hai hắn là người trọng tình cảm, nếu Thạch Linh quy thuận hắn, hắn sẽ nghĩ biện pháp trợ giúp đối phương tăng cao thực lực, mà không phải nhìn thấy một cái mạnh hơn liền vứt bỏ cái trước.
Thạch Linh cũng biết như vậy, mới càng thêm nghe lời hắn.
- Đúng vậy, rất nhân tính hóa.
Lăng Hàn cười cười, cũng không nói kia là một Thạch Linh.
- Thiên Thiên vẫn cho rằng Lăng huynh lấy kiếm pháp xưng danh, không nghĩ tới tài bắn cung càng thêm kinh người, mũi tên kia ngay cả Thạch Linh Hoá Thần Cảnh cũng bị g**t ch*t, uy thế như vậy thật khiến người ta không cách nào tưởng tượng.
Văn Nhân Thiên Thiên thở dài nói.
- Ha ha, Văn Nhân cô nương không cần khoa trương ta.
Lăng Hàn vung tay, đối phương cũng là thiên kiêu, thiên phú không kém Chư Toàn Nhi. Hắn dừng một chút, lại nói:
- Đi thôi, chúng ta tiếp tục lên đường.
Mấy người đều gật đầu, cất bước tiến lên.
Khu vực này lớn kinh người, thật giống như vĩnh viễn đi không hết, nhưng nữa ngày say, mặt trời lại cấp tốc biến mất, thay vào đó là một mặt trăng, toả ra ánh sáng dìu dịu, nguyệt mát như nước.