Lăng Hàn âm thầm lắc đầu, xem ra Lý Phong Vũ vô vọng rồi, trong mắt người ta căn bản không có hắn. Nhưng hắn vẫn gật đầu, cười nói:
- Được.
Ngược lại đã rất đông, c*̃ng không kém nhiều hơn mấy người nữa.
Văn Nhân Thiên Thiên không khỏi nở nụ cười xinh đẹp, kỳ thực nàng cũng là người tâm tính cao ngạo, đề nghị kết bạn với Lăng Hàn không phải muốn nịnh bợ, mà là muốn bổ sung, tin tưởng bọn hắn liên thủ, chí ít trong thế hệ trẻ tuổi không người có thể ngăn cản.
- Lăng huynh xin mời.
- Văn Nhân cô nương xin mời.
Hai nhóm người đang muốn bay xuống, nhưng Lăng Hàn hơi dừng lại một chút, nhìn về phương xa.
Nơi đó đang có một người bước nhanh đến, như một thượng cổ man thú, chỗ bước chân đạp, chỉ nghe mặt đất ầm ầm ầm vang động, đại địa hiện ra từng vết rạn nứt, truyền về bốn phương tám hướng.
Văn Nhân Thiên Thiên trở nên âm trầm, hiện ra vẻ không vui, mà những người bên cạnh nàng thì sắc mặt trắng bệch, thân thể không tự chủ được run rẩy.
- Cổ… Cổ Minh!
Cuối cùng có người run giọng nói.
Oành!
Thời điểm hắn nói ra câu nói này, người kia cũng đã cấp tốc đến, một quyền đánh tới, tốc độ thật nhanh, để Lăng Hàn và Văn Nhân Thiên Thiên không kịp ra tay ngăn cản, nhất thời, người kia bị đánh bay ra ngoài, huyết sái trường không, bị một quyền đánh giết.
Người kia đứng lại, đây là một người trẻ tuổi khoảng hai mươi mốt hai mươi hai, vóc người cực kỳ khôi ngô, không mặc áo, h* th*n chỉ vây quanh một da thú không biết tên, chân trần, tóc dài phất phơ, theo gió khẽ giương lên, có vẻ hào phóng bất kham.
Cả người hắn đều là bắp thịt cầu kết, từng khối từng khối cao cao nhô lên, thật giống như làm từ đá. Hai mắt như tia điện, cả người toả ra khí tức nguyên thủy, như dã thú hung ác, lại thêm cao hơn người thường một cái đầu, làm cho người ta một loại cảm giác áp bách mạnh mẽ.