Quốc thế, là một thanh kiếm hai lưỡi.
Ngươi thống trị quốc thái dân an, dân tâm sở hướng, quốc thế chính là năng lượng, có thể để cho thực lực ngươi tăng vụt. Nhưng vạn nhất ngươi là bạo quân, trêu đến dân tâm sôi trào, vậy quốc thế chính là độc dược, không chỉ không giúp đỡ, còn có thể hại chết ngươi.
Vì lẽ đó, Ngũ Đại Tông Môn biết rõ quốc thế có lợi nhưng không dám dùng, bởi vì đến thời điểm luyện Nhất Giới Đan, tự nhiên là lúc dân tâm căm hận nhất, cái này sẽ tạo thành hậu quả đáng sợ, trực tiếp ảnh hưởng phẩm chất của Nhất Giới Đan.
- Huynh đệ, hiện tại có nguyện trợ giúp trẫm một chút sức lực không?
Mã Đa Bảo cười nói, có mấy phần chờ mong.
Người nhảy ra dòng sông vận mệnh quá hiếm thấy, hơn nữa còn có hai cái, thật giống như từ nơi sâu xa có một loại sắp xếp.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, mới nói:
- Ta sẽ về Bổ Thiên Học Viện, tranh thủ để càng nhiều người thoát ly Ngũ Đại Tông Môn khống chế, chờ thời gian thành thục, liền dẫn bọn họ đến Tử Nguyệt Hoàng Triều.
- Được!
Mã Đa Bảo vỗ tay cười to, có vẻ rất vui mừng.
- Vậy trẫm liền phong ngươi là Cửu Vương đi!
- Đừng!
Lăng Hàn vội xua tay.
- Ta không có hứng thú, càng không muốn làm thủ hạ của tên béo ngươi, vẫn thích làm người nhàn vân dã hạc, tự do tự tại a.
Thái Âm Vương cười duyên, nhìn Lăng Hàn nói:
- Bản vương thích người như vậy!
- Không cho phép ngươi thích Lăng Hàn của Nữu!
Hổ Nữu hẹp hòi, lập tức ôm Lăng Hàn, trừng mắt nhìn Thái Âm Vương.
- Các vị, vì tương lai của mọi người, kính xin trợ giúp trẫm một chút sức lực.
Mã Đa Bảo nghiêm nghị nói.
Phong Phá Vân và Lăng Hàn đều gật đầu, Dực Song Song thì ngáp một cái, không hề có hứng thú.
- Bệ hạ, Ngũ Đại Tông Môn vạn năm tích lũy, Phá Hư Cảnh lấy trăm mà tính, ngươi có đối sách gì không?
Lăng Hàn hỏi.
Mã Đa Bảo có vẻ tràn đầy tự tin:
- Bát Vương của trẫm, mỗi người đều có thể lấy một địch mười, điểm ấy trẫm không sợ. Chỉ có hai chuyện cần lo lắng, một là lúc nào Thần giới sẽ động thủ, hai là những người tu luyện bí thuật Minh Giới ở Bắc Hoang kia!