Thời gian: 00: 48: 16
- Bệ hạ, để bản vương đến!
Thái Âm Vương nhảy ra.
- Tuy bệ hạ đã biến thành một tên béo, nhưng dù sao vẫn là Ngô Hoàng, há có thể để bệ hạ tự mình ra tay!
- Ái khanh…
Mã Đa Bảo cực kỳ cảm động.
- Bản vương ghét nhất là nữ nhân có dung mạo xinh đẹp, thực lực lại mạnh như vậy!
Thái Âm Vương lại nói.
Khóe miệng của Mã Đa Bảo co giật, thiếu chút nữa té ngửa:
- Ái khanh, coi như ngươi an ủi trẫm một chút c*̃ng được, hà tất vạch trần như thế chứ?
Dực Song Song cười hì hì nói:
- Tuy bổn cô nương tự cho là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ, có điều so sánh với vị này còn kém hơn nhiều, ngươi không cảm thấy nhìn sai người sao?
Nàng chỉ vào Chư Toàn Nhi.
Thái Âm Vương nhìn Chư Toàn Nhi, c*̃ng không khỏi kinh diễm:
- Bệ hạ, cô gái này rất đẹp, không bằng cưới làm hoàng hậu đi?
- Ha ha, đây là vợ của hắc huynh đệ, trẫm há có thể đoạt vợ người!
Mã Đa Bảo cười nói, hắn nhìn Dực Song Song.
- Trên người ngươi có mùi vị không thuộc về giới này.
- Sách, tên béo này quả nhiên không đơn giản!
Dực Song Song cũng không phủ nhận.
- Các ngươi là lão quái chôn mấy vạn năm, bổn cô nương cũng bị người phong ấn mười vạn năm, gần như nhau rồi.
Dựa vào, đều là b**n th**!
- Ngươi cho trẫm một loại cảm giác nguy hiểm.
Mã Đa Bảo nghiêm mặt nói.
- Trẫm cảm thấy, muốn trấn áp ngươi, phải toàn lực ứng phó.
Thái Âm Vương kinh ngạc, nàng biết Nhân hoàng nắm giữ thực lực mạnh mẽ thế nào a.
Dực Song Song vội xua tay:
- Đừng a, bổn cô nương một không dã tâm, hai không ác ý, chỉ tùy tiện đi dạo, đối với người nào cũng vô hại, không cần để ý bổn cô nương.
- Ồ?
Lăng Hàn liếc mắt một cái.
- Khà khà!
Dực Song Song cười gượng.
- Ngươi ngoại lệ.
- Đến, hắc huynh đệ, đi uống rượu với trẫm, tin tưởng ngươi có rất nhiều nghi vấn muốn hỏi a.
Mã Đa Bảo cười nói.
Mọi người tiến vào hoàng cung, Mã Đa Bảo sai người xếp một bàn tiệc ở Ngự Hoa Viên, hắn ngồi chủ vị, sau đó là Phong Phá Vân, đám người Lăng Hàn, Thái Âm Vương lại bồi ở ghế hạng bét.