Lăng Hàn suy nghĩ một chút mới nói:
- Đại ca, ta dẫn ngươi đi một chỗ.
- Há, nơi nào?
Phong Phá Vân cười hỏi.
- Đại ca, ngươi không nên chống cự thần thức của ta dẫn dắt.
Lăng Hàn nói, hắn muốn dẫn Phong Phá Vân tiến vào Hắc tháp, sự tình khai thiên quan hệ trọng đại tới Thần Giới Ngũ Tông, cách thiên có tai a.
Phong Phá Vân hơi sững sờ, sau đó gật gù, mặc cho thần thức của Lăng Hàn bao vây lấy hắn.
Vèo, hai người xuất hiện ở trong tháp.
- Ồ.
Phong Phá Vân lộ ra vẻ kinh ngạc, có thể làm cho cường giả Phá Hư Cảnh như hắn cả kinh, có thể thấy được chuyện này kinh người cỡ nào. Hắn đánh giá xung quanh nói:
- Đây là địa phương nào?
- Một không gian linh khí của ta, có điều khác với tất cả chính là, không gian linh khí này không chỉ lớn kh*ng b*, hơn nữa còn có thể chứa đựng vật còn sống.
Lăng Hàn cười nói.
- Vậy thì thật là một bảo vật.
Phong Phá Vân gật gật đầu, bảo vật như vậy ngay cả hắn cũng chưa từng nghe nói.
Có điều, hắn cũng không quá để ý, dù sao đạt đến độ cao như hắn đã có tự tin tuyệt đối, cho hắn mà nói, món bảo vật này chỉ có thể làm cho cuộc sống của hắn trở nên thuận tiện hơn mà thôi.
Đương nhiên đây cũng là bởi vì hắn không biết công dụng chân chính của tháp.
Lăng Hàn nói:
- Đại ca, ta cũng có vài việc trọng yếu muốn nói cho ngươi, quan hệ trọng đại, chỉ có ở đây mới có thể bảo đảm ổn thỏa tuyệt đối.
Phong Phá Vân kinh ngạc, tuy hắn và Lăng Hàn nhận thức không bao lâu, nhưng lại rất hiểu tính cách của Lăng Hàn, biết hắn tuyệt đối sẽ không bắn tên không đích, cố ý nói láo dọa người.
Hắn gật gù:
- Trong hầm mỏ ở Bắc Hoang, ta gặp phải con Tri Chu màu bạc, đánh một trận ta không phải đối thủ của nó.
Lăng Hàn sớm có suy đoán, con Tri Chu kia hẳn là Thi Vương mười tám mắt, nhưng nghe Phong Phá Vân xác nhận, hắn vẫn rất khiếp sợ: